“Lấy được cô vợ giỏi
giang, đảm đang… là sướng nhất rồi!”, anh đã nghe đến nhàm tai lời khen ấy và
nhiều lần chỉ biết lặng lẽ thở dài.
dan ong thich gi o phu nu
mat trinh
ngày rụng trứng là ngày nào
Ngày mới lấy chị, anh cũng thấy mình quá ư tốt phước. Chị không những dịu dàng,
xinh đẹp mà còn rất nhanh nhẹn, tháo vát. Mọi việc trong gia đình, từ chăm con,
dạy con đến “đối nội, đối ngoại” đều một tay chị lo toan. Phận anh chỉ cần
chuyên tâm với công việc. Quả thật, nhờ có “hậu phương” vững chắc là chị, sự
nghiệp của anh thăng tiến vù vù, khởi điểm chỉ là một giảng viên đứng lớp bình
thường nhưng sau đó, chưa đầy 10 năm, anh lên phó khoa rồi trưởng khoa. Tiền
tài và danh vọng, hiện tại anh đều có cả. Sinh viên nhìn anh thì kính trọng,
ngưỡng mộ, người thân nhìn anh thì ước ao, bạn bè nhìn anh có đôi ba phần ghen
tị… vậy mà về nhà, anh chỉ là ông chồng được nuôi làm cảnh.
Chị hàng ngày vẫn chạy đôn chạy đáo từ “vươn thở đến tiếng thơ”, hết lo quán
xuyến quán ăn riêng của gia đình lại lo chăm chồng con… Đôi khi, anh tự giễu
rằng mình được vợ coi sóc chẳng khác một đứa trẻ. Từ việc hôm nay đi làm mặc áo
màu gì, thắt cà vạt nào… đến việc “hẹn hò” café với ai, tất thảy đều phải được
chị gật đầu. Nhiều lần anh thấy ngột thở, khó chịu, nói chị đừng quá đáng ‘già
néo đứt dây’ và rằng anh cũng có tự do của riêng anh thì chị lại la lối om sòm,
ngụy biện "tất cả đều vì muốn tốt cho anh". Trách anh “qua cầu rút
ván”, có công danh rồi là quay ra ruồng rẫy vợ, vợ có làm gì, nói gì cũng không
“vừa mắt”.
Đã từ lâu, quan hệ vợ chồng anh chị không có nổi một cái nắm tay, ánh mắt nhìn
yêu thương hay sự sẻ chia, trân trọng…chỉ còn là nghĩa vụ và sự chịu đựng.
Đã từ lâu, quan hệ vợ chồng anh chỉ còn nghĩa vụ và sự chịu đựng.
Rồi anh có bồ. Cô bồ trẻ kém anh đến cả giáp. Chị biết, la lối làm um lên,
quyết cho anh bẽ mặt. Trước mặt bao nhiêu đồng nghiệp, chị chỉ tay vào mặt anh,
mắng anh là kẻ bạc bẽo, “tham vàng bỏ ngãi”. Chị nhận, tất cả “quần là áo lượt”
anh diện hàng ngày, tất cả sự xa hoa, hào nhoáng của anh và cả chiếc ô tô
Mercedes mà anh đang lái kia đều do chị “đầu tắt mặt tối” kiếm ra. Chị kể lể,
vì lấy anh nghèo mà hơn 2 năm trời sau khi cưới, chị không biết sắm cho mình
một bộ đồ mới, không biết phấn son, không biết đi ăn ngoài… Cũng vì muốn anh
yên tâm công tác, chị từ một cô tiểu thư “ăn trắng mặc trơn” chấp nhận bươn
trải làm trụ cột gia đình, lo toan, quyết định mọi việc từ lớn đến nhỏ. Chị
trách anh, sướng không biết đường sướng và mỉa mai chính anh đã khiến chị thay
đổi, biến chị thành người đàn bà chua ngoa, đánh đá và ghen tuông. Anh sững
người nhìn chị, im lặng trước tất cả những hờn trách… Anh đâu cần chị hi sinh
nhiều đến thế!
Anh đưa cho chị tờ đơn ly hôn đã ký. Chữ trên lá đơn đã ráo mực từ lâu, chứng
tỏ không phải anh mới viết. Chị thoáng bàng hoàng, cầm tay anh thẫn thờ níu
kéo. Anh lạnh lùng buông thõng một câu: “Cốc nước đã hắt đi, làm sao cho đầy
lại? Em mặt nào cũng tốt nhưng quá ham kiếm tiền và việc gì cũng so đo tính
toán. Nhiều việc em nói là làm vì tôi nhưng sự thật có đúng? Trong mắt em, tôi
có thực sự là chồng?”…
Nghe anh nói, nước mắt chị rơi lã chã. Phải chăng chị đã sai, sai ngay từ đầu?
Sử sách ghi lại, có
những phương pháp tránh thai vô cùng "lạ" như: dùng tinh hoàn chồn,
phân cá sấu hay ruột động vật...
tinh trung yeu
thuốc ngừa thai khẩn cấp
len dinh
Thời xa xưa và thậm chí ở đầu thế kỷ 20, người ta coi việc có con ngoài ý muốn
đáng sợ và thê thảm giống như gặp phải ma cà rồng, bị hút máu đến chết. Chính
vì thế, việc tránh thai rất được coi trọng. Sử sách ghi lại, có những phương
pháp tránh thai vô cùng "lạ" như: dùng tinh hoàn chồn, phân cá sấu
hay ruột động vật...
10. Tinh hoàn chồn
Thời Trung Cổ ở Châu Âu, những người đàn ông tin rằng, buộc tinh hoàn chồn vào
phần đùi non của phụ nữ thì "chuyện gối chăn" sẽ rất an toàn, không
thể “vui chơi ra sản phẩm”. Vì sao phương pháp tránh thai này ra đời? Một giả
thuyết cho rằng, khi thấy tinh hoàn chồn trên người phụ nữ, tinh trùng của người
đàn ông sẽ yếu đi vài phần do tâm lý sợ hãi, ám ảnh khi liên tưởng đến “cậu
nhỏ” của chính mình.
9. Tinh hoàn hải ly
Trong thế kỷ 16, để ngừa thai, người Canada sẽ ngâm tinh hoàn hải ly với rượu
cho phụ nữ uống. Không biết loại rượu đặc chế này có ngon? Nhưng hiệu quả ngừa
thai của nó thì không hề có cơ sở.
Tinh hoàn Hải Ly được ngâm rượu để uống làm thuốc tránh thai thời xưa.
8. Phân cá sấu
Cuốn y thư tối cổ của Ai Cập - Papyrus Kahun có ghi chép lại phương thuốc tránh
thai bí truyền của phụ nữ Ai Cập là lấy phân cá sấu trộn với loại hồ Auyt (đến
nay vẫn chưa rõ đây là chất gì) để làm thành một tấm màng mỏng. Trước khi giao
hợp, tấm màng này sẽ được đặt vào âm đạo, mục đích là ngăn không cho tinh trùng
tiến sâu vào tử cung phụ nữ.
Chính xác ai là người đầu tiên thử nghiệm phương pháp này và hiệu quả ra sao?
Lịch sử đến nay vẫn chưa có câu trả lời. Song, một sự thật đã được chứng minh
là trong phân cá sấu có tính axit cao, có tác dụng tiêu diệt tinh trùng.
7. Vàng và bạc
Giới quý tộc xưa, để đảm bảo nòi giống của mình được sản sinh có chọn lọc đã
biết chế ra một loại “bao cao su” từ vàng và bạc. Loại "bao cao su"
này thực chất là một màng ngăn hình nón sẽ được đặt vào cổ tử cung phụ nữ trước
khi nhập “cuộc yêu”. Thế nhưng chính sự sa hoa này đã gây ra nhiều hiểm họa –
người dùng bị tổn hại sức khỏe nghiêm trọng và khả năng sinh sản cũng suy giảm
hoặc có thể dẫn đến vô sinh.
6. Thủy ngân
Người xưa coi thủy ngân là “thần dược” trị bách bệnh từ cảm mạo, đau đầu đến
nan y khó chữa. Và hàng ngàn năm trước ở Trung Quốc, con người đã nghĩ ra việc
sử dụng thủy ngân làm phương thuốc kiểm soát sinh đẻ. Theo đó, sau khi quan hệ
tình dục, phụ nữ sẽ uống một chút thủy ngân để tránh có thai ngoài ý muốn. Cũng
chính vì vậy, không ít người khó có con, thậm chí là vô sinh.
Khoa học ngày nay đã chứng minh, thủy ngân là chất độc nguy hiểm, gây suy thận,
phá hủy não, thậm chí là tử vong.
Người xưa coi thủy ngân là “thần dược” trị bách bệnh.
5. Ruột động vật
Khi một vài người đàn ông say rượu nhìn thấy bong bóng động vật, họ đã nảy ra ý
tưởng chế “bao cao su” để bảo vệ chính mình mỗi khi “yêu”. Và một trong những
loại bao cao su cổ xưa nhất được làm từ ruột lợn. Thậm chí, để tăng hiệu quả,
cánh đàn ông còn truyền tai nhau nên ngâm "bao" vào sữa nóng trước để
khi sử dụng sẽ mềm, dẻo hơn.
4. Vỏ thuốc phiện
Từ xa xưa, con người đã biết dùng thuốc phiện như một loại thuốc trị hiệu quả
một số bệnh thông thường. Đặc biệt, người dân Sumatra cổ (hòn đảo thuộc
Indonesia hiện nay) còn dùng nó như một loại thuốc kiểm soát sinh sản. Họ nặn
một “mũ chắn” từ hỗn hợp sáp ong và vỏ thuốc phiện để đặt vào âm đạo lúc giao
hợp.
3. Chanh
Cộng đồng người Do Thái cổ đại xưa rất tin dùng phương pháp tránh thai bằng
chanh. Theo đó, họ sẽ ngâm miếng bọt biển vào nước chanh rồi đặt nó vào âm đạo.
Khoa học ngày nay đã chứng minh, phương pháp này thực sự ít nhiều có hiệu quả
do Axit citric có trong chanh chính là chất diệt tinh binh hữu hiệu. Song, nếu
thường xuyên sử dụng phương pháp này, nguy cơ vô sinh cực cao.
2. Nước lò rèn
Thật khó tin nước dùng trong khi rèn kim loại, màu đen sì lại được phụ nữ Ai
Cập coi là phương thuốc tránh thai hiệu quả để các cặp đôi có thể thoải mái
“gần gũi” mà không lo hậu quả. Dù hiệu quả của phương pháp này không được chứng
minh nhưng nó vẫn tồn tại đến tận thế chiến II, bất chấp việc có thể gây suy
thận, hôn mê, suy nhược thần kinh và tử vong.
1. Coca Cola
Những năm 1950 - 1960, chị em phụ nữ truyền tai nhau rằng, dùng Coca Cola rửa
sạch “vùng kín” sau khi quan hệ thì khả năng ngừa thai hiệu quả rất cao. Dù
rằng đến nay, biện pháp này được các nhà khoa học chứng minh là hoàn toàn vô
lý, song vẫn có không ít người áp dụng.
Nào, nàng của tôi ơi,
nàng thích một gã "trai tốt" hay "trai hư"?
me chong nang dau
thuốc tránh thai khẩn cấp
tinh duc vo chong
Khi còn trẻ, với sự dư thừa năng lượng và những mộng mơ không có điểm dừng, phụ
nữ thường có xu hướng chọn những anh chàng mang chất "trai hư" - biết
ăn chơi, biết bất cần và nhất là biết làm cho phụ nữ khao khát.
"Trai tốt", chốn dừng chân sau cơn bão giông
Bên cạnh người đàn ông tốt, người phụ nữ bị nhốt trong "chiếc lồng"
của sự bình yên đến nhàm chán. Cạnh "trai hư", nàng thấy mình thăng
hoa, là bà hoàng không ngai của tình yêu. Với "trai tốt", nàng chẳng
cần phải nhọc công nghĩ nhiều, vì họ không cần giữ cũng “dính”. Nhưng bên
"trai hư", nàng luôn trong một "cuộc chiến" để mình đẹp
hơn, thú vị hơn, nữ tính hơn...nhằm kéo dài khoảnh khoắc nữ hoàng phù du đó.
Khi còn trẻ, với sự dư thừa năng lượng, phụ nữ thường có xu hướng chọn những
anh chàng mang chất "trai hư".
Thế rồi, như một sự tuần hoàn, người phụ nữ sau những mệt mỏi, thăng trầm của
năm tháng; sau những đổ vỡ tình cảm và nỗ lực bất thành trong việc chuyển hóa
"trai hư" thành người đàn ông cuối cùng của đời mình lại khao khát
một bờ vai bình yên bên gã "trai tốt". Vậy nên "trai tốt"
lúc này nghiễm nhiên được bước lên vị trí đối tượng tiềm năng đáng được cân
nhắc.
Nàng, lúc này đã quá thực tế để biết mình chẳng cần những phù hoa rực rỡ. Nàng
chỉ cần sự giản đơn, an phận trong cụm từ “đủ”. Tiêu chuẩn đặt ra cho gã
"trai tốt" mà nàng chọn để chốt hạ rất đơn giản: "Thẳng" từ
đầu đến cuối để một ngày nàng không phải uất hận vì lấy nhầm anh trai
"cong". Ngoan từ trong ra ngoài để nàng dễ bề đọc thấu mọi điều. Giao
nộp lương cho vợ đầy đủ, mọi sự chi tiêu nàng đều nắm cả. Biết đi làm, trở về nhà
đúng giờ không để nàng phải sớm hôm mỏi mòn chờ đợi. Biết chung thủy, chăm con,
phụ việc nhà. Và điểm chốt hạ quan trọng nhất làm nên giá trị của một gã
"trai tốt" chính là nhàm chán đến nỗi chẳng hấp dẫn được một kẻ thứ
ba nào. Như vậy, nàng có thể tối tối ngủ ngon mà chẳng cần mảy may lo lắng đến
sự xuất hiện của mối tình công sở hay cô hàng xóm xanh tươi mơn mởn kế bên.
Hạnh phúc của nàng được đặt an toàn trong một "chiếc lồng" đẹp đẽ.
Có hạnh phúc nào mà không phải đánh đổi?
Thế là xong, vậy là nàng cưới một gã "trai tốt", trong tâm trạng chắc
chắn một thắng lợi về mặt gia đình, một hạnh phúc viên mãn không rủi ro và thầm
thán phục trước sự khôn ngoan của chính mình. Nàng thấy mình an tâm, quyền lực
vì mọi thứ nàng có đều được nắm trọn trong lòng bàn tay. Nhưng nàng có biết
trên đời này chẳng có hạnh phúc nào mà không phải đổi lấy một cái giá, kể cả
hạnh phúc mang tên an toàn. Những gã "trai tốt" khiến cho nàng an tâm
đấy, nhưng an tâm không đồng nghĩa với hạnh phúc. Gã "trai tốt" mặc
quần đùi hoa trong nhà bất cứ khi nào hắn muốn, chẳng có lấy một chút ý thức về
thân thể và coi phòng gym như một nơi xa lạ nằm ngoài từ điển. Gã dễ dàng hài
lòng với công việc, không thích tiến thân vì mệt nhọc và nhiều trách nhiệm, hờ
hững với mọi sự vui chơi của thế giới bên ngoài. Và điều tệ nhất có thể xảy ra
là lên giường với gã cũng giống như chơi golf, chỉ cần vào lỗ là mọi chuyện đã
xong...
Nào, nàng của tôi ơi, hôn nhân không phải là dấu chấm cuối cùng như trong
truyện cổ tích. Hôn nhân là bắt đầu của một hành trình rất dài phía trước. Hãy
thành thật với lòng mình, hãy tự đứng trước gương, nhắm mắt lại và hỏi bản thân
“5, 10, 15 năm nữa, mình vẫn sẽ nhìn người đàn ông này trìu mến, thành thật nói
tiếng “Em yêu anh” ?”. Nếu nàng quả quyết nói “có”, nàng cứ hãy bước lên vũ đài
của hôn nhân mà xây đắp cho giấc mơ của mình, nhưng nàng cần nhớ chớ nên hối
hận về quyết định đó. Còn nếu không, xin nàng hãy chờ bài tiếp theo để thấy
rằng kết hôn với những gã "trai hư" cũng không phải là bi kịch lắm
đâu.
Ngày bé, tôi từng tự
nhủ rất nhiều lần với lòng là lớn lên sẽ không 'yêu thương'con giống cách của
bố. Nhưng rốt cuộc, tôi vẫn đang đi lại vết xe cũ của ông?
dan ong ngoai tinh
lam dau
các biện pháp tránh thai
Ngày tôi còn bé, bố có một chiếc máy ảnh cũ. Khi nào rảnh rỗi và cao hứng là
ông lôi máy ra chụp. Ông chụp rất nhiều nhưng lạ một điều là hiếm khi rửa ảnh
hay cho người khác xem. Tôi nhớ là mình đã hỏi bố cả ngàn lần ‘bố chụp gì’
nhưng bố đều mỉm cười, xoa đầu tôi và trả lời rằng đó là bí mật.
Ngày bố tôi mất, trong tủ đồ cũ của ông, mẹ tôi lục ra được 5 cuộn phim được
bọc giấy bóng và cất giữa rất cẩn thận. Vì quá tò mò, 3 mẹ con tôi quyết định
đem phim đi rửa. Khi cầm xấp ảnh được rửa xong, chúng tôi vô cùng ngạc nhiên.
Rất nhiều tấm hình bố chụp là lúc 3 mẹ con tôi đang cười đùa cùng nhau nhưng đặc
biệt, không bức ảnh nào có mặt bố. Tại sao lại thế? Có lẽ vì bố luôn chỉ là
người chụp ảnh.
Bố, trong ký ức của tôi là người có quá nhiều bí mật, chưa từng một lần nói yêu
tôi, chỉ biết đi làm suốt ngày, chỉ biết phạt tôi khi nghe danh sách những tội
mẹ kể... Nếu tôi ngã, sẽ không đỡ tôi dậy mà bắt tôi tự đứng lên, thậm chí còn
mắng nhiếc tôi vụng về. Khi tôi được điểm tốt, bố sẽ không ngợi khen nhưng chỉ
cần biết tôi bị điểm kém, ông sẽ bắt tôi viết kiểm điểm hoặc quỳ ở góc nhà tự
suy nghĩ nên làm gì để đạt kết quả tốt hơn lần sau. Có một thời gian dài, tôi
từng rất ghét bố vì nghĩ rằng ông quá nghiêm khắc, ông không yêu thương tôi...
Rất nhiều tấm hình bố chụp là cảnh mẹ con tôi đang chơi đùa cùng nhau.
Khi trưởng thành, tôi có sở thích chụp ảnh giống bố nên đã 'tậu' cho mình một
chiếc máy cũ. Đến lúc lập gia đình, tôi cũng có thói quen lôi máy ảnh ra chụp
vợ con nhưng chỉ là thỉnh thoảng. Bởi, tôi quá bận với các dự án và lịch công
tác nay đây mai đó nên không có thời gian nhiều dành cho gia đình. Tất cả các
công việc đều một tay vợ tôi quán xuyến, từ lo đối nội, đối ngoại đến việc chăm
bẵm và dạy con.
Có một hôm, khi đang chuẩn bị hành lý cho chuyến công tác mới, con trai đưa cho
tôi một bức tranh cháu vừa vẽ và muốn tôi góp ý thêm. Bức tranh đơn giản, vẽ 3
người lớn và 1 đứa trẻ đang quây quần bên một mâm cơm, mặt ai cũng hớn hở, tươi
vui. Trong 3 người lớn, có 2 người đã già (có lẽ cháu vẽ ông bà ngoại) còn một
người chắc chắn là vợ tôi. Và đứa trẻ kia, không ai khác, chính là cháu. Bức
tranh không có tôi? Tôi thất thần khi nhận ra điều đó. Tôi hỏi "Tại sao
không có bố?". Con trai tôi cười rất tươi, hồn nhiên trả lời: “Vì bố chẳng
bao giờ ăn cơm với con?”. Tôi điếng người. Một cú đấm vào mặt lúc này chắc chắn
không đau bằng cảm giác người thừa đang ngự trị trong tôi.
Từ khi có gia đình, tôi mặc định rằng, nghĩa vụ của mình là kiếm tiềm. Kiếm
càng được nhiều tiền thì cuộc sống của vợ con tôi càng sung túc và đó là món
quà quý giá nhất với họ. Tôi luôn nghĩ rằng mình đã làm 'tròn vai' của một
người chồng, người cha. Nhưng hôm nay, khi nghe lời ‘trách móc’ của con, tôi tự
hỏi: “Liệu mình đã thực sự là người cha tốt?”. Ngày bé, tôi từng tự nhủ rất
nhiều lần với lòng là lớn lên sẽ không 'yêu thương'con giống cách của bố. Nhưng
rốt cuộc, tôi vẫn đang đi lại vết xe cũ của ông? Tôi tưởng mình đã thành công
trong 'sự nghiệp' làm bố nhưng đến bây giờ, sự thật lại hoàn toàn ngược lại.
Còn bạn, bạn đã yêu thương con đúng cách? Cuộc đời đó, có bao lâu mà hững hờ!
Bạn có thể yêu đơn
phương, có thể khóc vì một người, có thể đau đớn vì không được đáp lại nhưng
tuyệt đối đừng nên nghĩ rằng mình “không đủ tốt”.
tính ngày rụng trứng
lam chuyen ay
thuốc tránh thai cấp tốc
Chẳng ai muốn vướng vào tình đơn phương, dù là nam hay nữ. Nỗi sợ hãi bị từ
chối muôn thuở khiến cho chúng ta nhìn tình đơn phương với ánh mắt chạy trốn và
đôi khi là cả căm ghét. Trớ trêu thay tình yêu vốn dĩ đã là thứ không thể cưỡng
lại được. Vậy tại sao bạn không cứ đơn phương đi? Nhưng hãy đơn phương theo
cách của "Em đẹp".
Đơn phương - câu truyện "kinh dị" trong lòng chị em phụ nữ
Tất thảy phụ nữ trên đời này đều sợ việc yêu đơn phương. Điều đó là hiển nhiên
khi với cương vị là phái yếu, cần được nâng niu, chăm sóc, chẳng ai muốn mình
vác cung lên, làm nữ thợ săn đi vào rừng. Đa phần phụ nữ đều có ước mong thầm
kín làm nàng công chúa ngủ trong rừng, chờ một chàng hoàng tử đẹp trai (giàu
thì càng tốt) đến bên cạnh. Dù trên thực tế, tất cả các câu chuyện cổ tích đều
chỉ dừng lại ở kết thúc đám cưới tưng bừng, còn hậu trường sau đám cưới thì lại
không có nhà văn nào đủ can đảm để viết tiếp.
Suy nghĩ đó còn được tiếp sức thêm bởi những bài tình ca bất hủ về một mối tình
yêu đơn phương kết thúc bằng những câu quen thuộc như “Dù lòng nhiều đớn đau
yêu em từ lâu”. Hay cao cả như nhà văn tài hoa của nước Nga - Puskin - trong
bài thơ “Tôi yêu em”, ông đã chấm bút kết thúc: “Cầu em được người tình như tôi
đã yêu em”. Yêu đơn phương, như một mặc định, vốn dĩ đã là một tình yêu đầy đau
khổ. Đàn ông yêu đơn phương thường ngậm ngùi thở dài giấu nỗi đau vào trong
lòng, phụ nữ yêu đơn phương thì luôn tự dằn vặt bản thân: “Tại sao anh không
yêu em? Hay bởi vì em không đủ tốt?”.
Và góp phần làm cho cái truyền thuyết về yêu đơn phương trở thành truyện
"kinh dị" trong lòng chị em xuất phát phần lớn từ đàn ông, những thực
thể dễ mềm lòng và luôn nhầm lẫn giữa hai điều: “muốn” và “cần”. Họ luôn cần
một người phụ nữ trong đời để làm cho họ cảm thấy mình được tôn vinh, được chăm
sóc. Và đồng thời, họ cũng “muốn” một người có thể làm cho mình yêu, rung động.
Nhưng cuộc sống lắm nghiệt ngã vì “muốn” và “cần” đôi khi lại là hai kẻ băng
ngang qua nhau trên con đường đời lắm ổ gà. Đàn ông khi không gặp được cái mình
“muốn”, nhưng gặp được kẻ cho mình “cần”, họ sẽ dễ dàng nhầm lẫn. Tình yêu biến
thể từ sự xuất phát của hai bên trở thành một cuộc hàm ơn, lòng thương hại. Để
rồi người phụ nữ bẽ bàng hoàng nhận ra, ta chẳng qua chỉ là một kẻ được ban ơn.
Họ quay trở về trong tư thế bại trận và khép chặt trái tim mình.
Hãy yêu đơn phương theo cách của "Em đẹp".
Hãy ngẩng cao đầu kiêu hãnh, cô gái của tôi ơi!
Thực ra, tự thân tình yêu vốn dĩ đã không cần một logic nào giải thích cho lý
do "tại sao tôi yêu cô A chứ không phải cô B". Yêu chỉ vì là yêu
thôi. Mọi logic trong tình yêu đều là một sự thừa thãi và khập khiễng. Tình yêu
nếu vẫn còn tỉnh táo, cân đo đong đếm thì đó không phải là tình yêu. Chính là
vì vậy, bạn có thể yêu đơn phương, có thể khóc vì một người, có thể đau đớn vì
không được đáp lại nhưng tuyệt đối đừng nên nghĩ rằng mình “không đủ tốt”. Chỉ
đơn giản là anh ta không yêu bạn, điều đó không thể phủ định việc bạn vẫn là
một người phụ nữ độc thân và lấp lánh. Hãy nhớ, còn nửa thế giới này đang chờ
bạn thay đổi.
Ai nói kẻ chủ động trong tình yêu luôn là kẻ thua cuộc? Bạn có thể chủ động -
một - cách - đầy - nữ - tính. Hãy bỏ lại cung tên, giáo và khiên tại nhà, tiến
vào rừng và bắt đầu" cuộc săn" của chính bạn: Làm một con mồi. Nếu có
lỡ như tình yêu cán đích và bạn nhận ra rằng tất cả chỉ là sự thương hại không
nhích quá một ly thì hãy từ bỏ, từ bỏ trong thanh thản. Bạn đã dũng cảm để đấu
tranh cho hạnh phúc thì cũng hãy dũng cảm để đi tìm hạnh phúc đích thực dành
cho mình. Dù hạnh phúc này không dành cho bạn, nó cũng không phải là hạnh phúc
cuối cùng mà bạn có thể có trên trái đất này.
Và chẳng phải, tình yêu đơn phương lại là thứ tình yêu hoàn hảo nhất của nhân
loại? Đã có bao nhiêu kẻ đi đến trọn vẹn của một cuộc tình để rồi nhận ra chúng
ta chỉ yêu cái ảo ảnh của nhau thôi. Dở dang là kết thúc đẹp nhất của một cuộc
tình son! Nó đẹp vì nó mãi bất tử, mãi tiếc nuối. Và nó đẹp vì cô gái má thắm,
môi đào năm xưa không cưới người cô ta yêu để rồi nhận ra, người mình từng say
đắm nay chỉ là một anh chồng hờ hững, bụng phệ. Tình yêu đơn phương mãi hoàn
hảo vì kẻ ta yêu sẽ luôn lấp lánh trong mắt ta.
Vì vậy, nàng của tôi ơi, bạn có quyền đơn phương và theo đuổi điều làm trái tim
mình thổn thức. Và dù cuộc tình này kết thúc đau buồn hay hạnh phúc, là nước
mắt hay đám cưới, hãy luôn ngẩng cao đầu và kiêu hãnh bước đi, như bạn đã từng
và sẽ luôn như thế.
Con gái à, trước khi
lấy chồng, ba có đôi lời muốn nói với con.
Con thấy đấy, yêu và cưới là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Yêu thì có thể là
không, nhưng người làm chồng con buộc lòng phải chọn! Chuyện cả cuộc đời, số
duyên là một phần nhỏ. Hạnh phúc trong tay con, đừng đổ tại ông trời.
dan ong ngoai tinh
lam dau
các biện pháp tránh thai
Phụ nữ lấy chồng cũng như đánh bạc, thông minh, tài giỏi không bằng gặp may?
Nhưng đánh bạc thì chỉ cần tiền, còn chồng ngoan, chồng tốt, có tiền cũng đố
mua! Lấy người mình yêu hay lấy người yêu mình, con chớ có lăn tăn. Nếu lấy
được người thương con thì cả hai đều không còn quan trọng. Trên tất cả, là khi
đã cưới nhau, con có thể cùng anh ta chung sống hòa thuận? Người yêu con, sẽ vì
con mà hạnh phúc. Người thương con, sẽ vì hạnh phúc của con.
Con có thể lấy một người đàn ông rất giàu, bỏ ngoài tai những lời bàn ra tán
vào, chuyện đại gia – chân dài “lừa” nhau hay điều gì tương tự. Ba tin con sẽ
không vì tiền mà đưa cuộc đời mình ra bỡn cợt. Miễn là nhìn xem, anh ta giàu
hay bố của anh ta!
Khi chọn chồng, con hãy nhìn việc anh ta làm, đừng chỉ nghe lời anh ta nói.
Còn một người không tiền của, không cửa rộng nhà to? Không chức không quyền,
không danh không phận? Con không sợ nghèo và cũng không ngại khổ? Sẽ ổn thôi,
nếu anh ấy đủ ý chí để bảo đảm cuộc sống của con. Ba không mong con sống hàng
ngày với ước mơ tiểu thuyết, rằng chỉ cần mỗi tình yêu. Ba lại càng không
khuyên con gạt phắt người nghèo chỉ tìm người no đủ. Nhưng có yêu bao nhiêu con
cũng cần mở mắt ra mà nhìn thẳng, đừng lấy một người tay trắng kể cả quyết tâm.
Với đàn ông, mồm miệng đỡ tay chân đã là khó trông. Nên đừng bao giờ để tâm đến
những người hoạt ngôn, chỉ biết nói mồm mà đòi đỡ đần… đầu óc. Không thông
minh, không hơn người, không tài cao… thì thôi cũng kệ. Cốt là nói ít làm
nhiều, nói được làm được. Cứ thế đi!
Bản chất ích kỷ đã cố hữu nằm sẵn trong từng tế bào nhỏ nhất cấu tạo nên một
thằng đàn ông, ba khuyên con, đừng cố công tìm đến cuối trời để ra một người
cao thượng. Nếu thương con, họ sẽ tự động nhún nhường, hạ thấp cái tôi và đối
xử đầy tôn trọng. Vấn đề là, với họ, con có xứng đáng để được thương?
Đàn ông chung thủy vẫn còn, con đừng để mất niềm tin. Chuyện ngoại tình, với
đàn bà, ai cũng là nỗi sợ. Nhưng tương lai khó lường và ngày mai thì khó định.
Hãy chọn người yêu con trọn vẹn hết hôm nay!
Dưới một mái nhà, sẽ có lúc cơm chẳng ngọt, canh chẳng lành. Cãi vã rồi làm
lành, sẽ là điều không lạ. Lỗi tại ai, tạm thời không tính nữa. Nhưng người lên
tiếng trước, con hãy chú tâm! Dù không biết liệu ai đúng ai sai, kể từ bây giờ,
con có quyền tin vào người luôn xin lỗi trước. Đó là người, sẵn sàng vì con mà
kiềm chế. Với họ, quan trọng nhất là con chứ không phải tự tôn.
Và trên hết, hãy chọn người đối xử tốt với mẹ anh ta. Người đó sẽ đủ tinh tế để
hiểu những thiệt thòi của phụ nữ nói chung, đủ chân thành để thương con một
lòng không giả dối và đủ chu đáo để sẻ chia, đủ quan tâm để con không hời hợt.
Người như thế, đừng bỏ lỡ, nghe con!
Vì sao phụ nữ khổ? Vì
số? vì chồng? rất rất nhiều lý do sẽ được đưa ra biện giải nhưng theo tôi, cơ
bản là do thiếu chủ động, yêu mê muội cưới mù quáng và “ảo tưởng sức mạnh”…
tư thế quan hệ
bi quyet lam chuyen ay
dat vong tranh thai
Gần đây tôi nghe khá nhiều chị em (có thân, có sơ) ai oán kêu số khổ, phận hẩm
hiu khi lấy phải ông chồng chả-ra-gì. Rồi kể lể, ngày xưa anh ấy ga lăng thế
này, khéo léo thế kia… nhưng giờ chỉ thấy vừa lười vừa bẩn lại còn bảo thủ,
không cầu tiến, lăng nhăng… ôi thôi, ngàn thứ tội.
Phụ nữ sướng hay khổ là do đàn ông?! Nếu chị em nào vẫn còn tư tưởng lấy chồng
“trong nhờ đục chịu” như thế thì tôi dám cược rằng, cuộc đời còn phải kinh qua
nhiều buồn tủi, thăng trầm lắm. Vì sao phụ nữ khổ? Vì số? vì chồng? rất rất
nhiều lý do sẽ được đưa ra biện giải nhưng theo tôi, cơ bản là do thiếu chủ
động, yêu mê muội cưới mù quáng và “ảo tưởng sức mạnh”…
1. Thiếu chủ động (phó mặc số phận cho người khác)
Xưa, các cụ thường dạy con gái phải nết na, dịu dàng và kín kẽ. Vì thế, việc
“cọc đi tìm trâu” gần như là không có. Nay, nhiều cô gái vẫn được giáo dục theo
kiểu truyền thống, thế nên dù thích anh nào đó đến chín phần rồi vẫn ngần ngại
không dám “bật đèn xanh”. Rồi một ngày, đùng cái, cha mẹ nói đã chọn được anh
kia, “nhà mặt phố, bố làm to” cơ cấu lắm và muốn cô kết hôn cùng. Chẳng chờ cô
gật đầu, đám cưới diễn ra. Thế nên, chuỗi bi kịch xảy ra sau đó là hậu quả “tất
lẽ dĩ ngẫu” của lối sống bị động mà thôi. Đừng mở lời kêu phận hẩm hiu hay ước
ao “giá tôi mạnh mẽ hơn” hoặc “giá tôi không lấy anh”… khi chính mình đã phó
mặc số phận cho người khác quyết định thay. Hạnh phúc chỉ đến với những ai biết
chủ động kiếm tìm, biết khát khao và nuôi dưỡng nó.
2. Yêu mê muội, cưới mù quáng
Phụ nữ đa phần yêu bằng tai và sống theo trực giác, cảm tính nhiều. Chỉ cần
nghe một anh nào đó “hót” rằng: “Anh sẽ yêu em mãi mãi” hoặc “Chỉ có em mới đem
lại hạnh phúc cho anh”… là mất hết lý trí, sẵn sàng dâng hiến mọi “của lả” và
gật đầu làm vợ, phớt lờ tất cả lời khuyên của người thân, bạn bè rằng “thằng
đấy không ổn đâu”... bỏ qua tất cả tật xấu to, nhỏ của anh ta như: uống rượu
như hũ chìm, mê cá độ bóng bánh... và ngẩng cao đầu tự tin "có tình yêu sẽ
có tất cả". Đấy, mơ mộng thế thì khổ là đúng.
Đàn ông, trời ban bản tính thích “chinh phục” vì thế, khi bạn đã lọt vào “tầm
ngắm” của gã thì việc gã nói lời ngon ngọt để dụ dỗ là lẽ bình thường. Do đó,
hãy nghe hắn nói nhưng đừng vội tin, hãy yêu nhưng vẫn luôn nghi ngờ. Hãy giữ
cho mình một trái tim ấm nhưng cái đầu lạnh để nhận ra những gã xảo ngôn, nói
hay hơn làm...
Đàn ông khi yêu rất ngọt ngào.
3. “Nồi đồng đòi úp vung vàng”
Trước khi quyết định gắn bó đời mình với một người đàn ông, chị em cần suy xét
những vấn đề: tôi lớn lên trong môi trường thế nào; tính cách hướng nội hay
hướng ngoại… để tìm được “mảnh ghép” phù hợp nhất.
Đừng “nồi đồng đòi úp vung vàng”, ảo tưởng sức mạnh, coi mình là sư tử và luôn
giơ nanh múa vuốt như một con sư tử trong khi thực chất chỉ là con thỏ bé nhỏ.
Bởi khi đó, bạn sẽ sống thế nào với lốt con sư tử? Và anh "thợ săn"
nhìn thỏ thành sư tử có thực sự đáng tin và trân trọng?! Luôn biết mình là ai,
mình có và cần gì mới là "chìa khóa" giúp chị em chọn được người
chồng phù hợp và như thế mới không phải ai oán kêu khổ.
4. Chỉ nhìn “bề nổi”
Nhiều chị em “xin chết” và sẵn sàng để “thòng lọng” thắt cổ trước một gã điển
trai, gallant. Để rồi khi lấy về, mới bàng hoàng phát hiện người đàn ông bảnh
bao kia cả tuần không chịu tắm, đồ đạc vứt bừa bãi, cục cằn và bẩn thỉu...v.v.
Nên nhớ, đàn ông “bẩn” (theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng) không tự nhiên sinh
ra. Chẳng qua là lúc yêu đương, họ chỉ (cố tình hoặc vô tình có dụng ý) chưng
ra vẻ ngoài hoàn hảo để lấy lòng bạn. Vì vậy hãy tỉnh táo để không bị đánh lừa.
Hãy tìm hiểu họ qua những thứ lặt vặt nhất (thói quen hàng ngày), ví dụ: khi đi
đá bóng về anh ta có giặt đôi tất không hay nhét luôn vào giày và vứt vào xó?
Khi va chạm với người khác, anh ta xử lý thế nào? có xửng cồ lên và nói
bậy...Đó, tất cả những thứ đó mới đáng được bạn để tâm. Vì hành vi bắt nguồn từ
thói quen, thói quen bắt nguồn từ tính cách và tính cách sẽ quyết định cách
hành xử của anh ta khi vợ chồng có mâu thuẫn, cãi vã.
Muốn chọn được người chồng tốt, cũng cần phải có"chiến lược" và kỹ
càng như khi bạn quyết định mua một món đồ vậy. Do đó, hãy làm “người tiêu dùng
thông thái” để không bị tiền mất tật mang. Và trước khi quyết định lấy chồng,
hãy tự hỏi bản thân: “Mình có thực sự muốn lấy người đó? Có sẵn sàng hi sinh vì
người đó?". Nếu câu trả lời là “Có” thì cứ mạnh dạn tiến lên. Nếu là “Không
chắc” thì hãy cho bản thân thêm thời gian để tìm hiểu, thử thách. Còn “Không”
thì đừng dấn thân vì chắc chắn sớm muộn gì những rạn nứt và chia lìa cũng đến.
Bỏ qua tai bao nhiều
lời khuyên vì thực sự Hà và Tuấn là một cặp đôi lệch nhịp đến khủng khiếp, xét
về mọi mặt Tuấn đều không tương xứng với Hà.
me chong nang dau
thuốc tránh thai khẩn cấp
tinh duc vo chong
Hà vốn xinh đẹp, nhanh nhẹn, cũng thuộc loại người sống biết điều ở đời, một cô
gái cũng khá ổn như vậy cứ nghĩ ông Tơ bà Nguyệt sẽ se suyên cho một người đàn
ông tương xứng cho nó vẹn toàn, ai ngờ đâu cuộc đời Hà mới có hăm mấy tuổi mà
yêu anh nào thì anh ý không thuộc loại Sở Khanh thì cũng là loại vũ phu mới
nản!
Người yêu đầu tiên của Hà là Tuấn, gã này vốn là một kẻ vũ phu có hạng. Trước
kia Tuấn yêu bạn của Hà, đã từng đánh bạn gái gẫy mấy cái răng cửa, rách mắt và
chấn thương đủ thứ phải nhập viện cả tháng trời, sau đó nhà Tuấn chạy chọt và
đền bù cho gia đình nạn nhân thì câu chuyện mới được bỏ qua, nguyên nhân đánh
bạn gái đến thê thảm vậy được Tuấn giải thích với Hà và mọi người là “bị bạn gái
cắm sừng!”.
Chuyện cô bạn gái của Hà lăng nhăng và bị Tuấn đánh là sự thật, vì thế Hà cũng
không quá có ấn tượng xấu về Tuấn. Loằng ngoằng thế nào mà cuối cùng hai người
lại yêu nhau, khỏi phải nói bạn bè kinh ngạc đến mức nào!
Bỏ qua tai bao nhiều lời khuyên vì thực sự Hà và Tuấn là một cặp đôi lệch nhịp
đến khủng khiếp, xét về mọi mặt Tuấn đều không tương xứng với Hà, gã chỉ có mỗi
cái mã là hơn người, nhưng cái bản tính thích sử dụng vũ lực với phụ nữ như cơm
bữa như vậy thì dù có đẹp đến mấy các cô biết chất hắn cũng xin kiếu, ấy thế mà
Hà lại lao đầu vào chỗ chết!
Vừa chia tay trai vũ phu, gặp ngay trai “đểu”!
Hồi mới tán đổ nhau thì Tuấn chiều cô lắm, lúc nào cũng dịu dàng, quan tâm, che
chở. Lúc ấy Hà còn nghĩ là do bạn bè đã quá ác cảm về việc Tuấn đánh bạn gái cũ
nên đã có cái nhìn thiếu thiện cảm về anh, chỉ cho đến khi Hà chính là nạn nhân
tiếp theo của Tuấn thì cô mới thực sự “ngậm bồ hòn làm ngọt”.
Hôm ấy Hà đi sinh nhật bạn học cùng lớp đại học, có ướng chút rượu bia nên mấy
cậu bạn cùng lớp ga lăng đưa Hà về nhà. Tuấn đứng ở đầu ngõ nhà Hà tự bao giờ,
thấy bạn gái đi cùng mấy cậu thanh niên thì gằn giọng “đi đâu giờ này mới về?”
dù cô đã nói trước với Tuấn từ sáng.
Đợi bạn bè về hết, Tuấn mới lôi Hà ra góc tối căn vặn “Mày nghĩ gì khi để một
lũ đàn ông nó đưa mày về như thế?”, Hà tròn mắt vì lần đầu tiên thấy người yêu
gọi mình là “mày”, cô sốc quá cãi lại “anh vừa nói cái gì thế?” thì bị Tuấn cho
một cái bạt tai nổ đom đóm mắt, Hà choáng váng gào lên “đồ khốn! Sao anh dám…?”
thì gã lại lao đến tẩn cho cô một trận thâm tím mình mẩy, vừa đánh vừa hăm dọa
“lần sau tao mà còn thấy mày đi với một thằng nào nữa thì mày liệu hồn, mày là
của tao, nghe không?”. Nói xong gã bỏ đi để mặc người yêu bò lê lết dưới đất.
Hà nén cơn đau đi về đến nhà thì gặp anh trai (vốn là công an hình sự), thấy em
gái tả tơi thì gặng hỏi cho ra chuyện. Nghe xong ông anh thương em gái liền đi
lùng “thằng mất dạy dám đánh em tao” tẩn cho một trận nên thân, hôm sau gọi
điện về tận nhà triệu lên phường giải quyết và đưa đơn kiện khiến cả nhà Tuấn
lại lao đao.
Câu chuyện được giải quyết một cách triệt để như vậy cũng bởi vì Hà đã tỉnh ngộ
ra và nhìn nhận rõ bộ mặt thật của gã người yêu.
Vết thương lòng dần qua đi, Hà lại tiếp tục đến với tình yêu mới, Khánh - một
chàng trai có ngoại hình đẹp hơn cả một số hot boy tự phong bây giờ. Dường như
khi yêu con gái thường đánh mất đi lý trí của mình thì phải, dù Khánh có thể
gây thiện cảm ngay từ phút đầu gặp gỡ vì ngoại hình ưu tú của mình, nhưng những
ai đã từng tiếp xúc với Khánh thì đều có chung một nhận xét là cậu ta là một
người “có vấn đề”. Vấn đề ở đây là cái cách nói chuyện không thật, hay giấu
diếm và lảng tránh những câu hỏi về quê quán, công việc và cả nơi ở hiện tại.
Hà cũng thú thật với bạn bè là quen Khánh qua mạng, cũng ngại hỏi về những
thông tin như thế bởi vì chat với nhau lâu rồi nên cũng tỉn tưởng?
Mối tình từ khi nảy nở đến khi kết thúc là tròn một tuần với một con Sh của Hà
ra đi theo Khánh, nhân lúc ngồi café Hà lướt web mua sắm online thấy có mấy cái
váy đẹp đang tính mua thì Khánh nói sẽ đi mua tặng Hà, cô hí hửng đòi đi cùng
để thử thì Khánh bảo “nắng nóng, em cứ ngồi đây, lát anh sẽ mang điều bất ngờ
đến cho em!”.
Vừa chia tay trai vũ phu, gặp ngay trai “đểu”!
Quả là điều bất ngờ đã xảy ra khi Hà ngồi quán café từ 2h chiều đến tối mịt vẫn
không thấy Khánh quay lại, gọi điện thì thuê bao, lúc đầu Hà còn lo lắng hay là
người yêu bị tai nạn? Cho đến khi cô tĩnh trí lại thì mới nghi ngờ “hay là mình
gặp phải trai đểu lừa tình?”.
Lúc này thì Hà mới hoảng hốt vào xem facebook của Khánh thì đã thấy bị khóa,
điện thoại không có, may là Hà còn lưu lại 1 cái ảnh avatar của gã người tình
lừa đảo. Nhưng “được vạ thì má đã sưng”, giờ gã bặt hơi giữa cái thành phố to
tướng này thì biết tìm đâu?
Hà chua chát cho số phận hẩm hiu của mình, vừa thoát khỏi gã vũ phu thì lại gặp
ngay trai đểu, mà cô thì có phải loại xấu xí, ngu dốt, xấu xa gì, tại sao ông
trời lại bất công với cô đến vậy?
Chị em, đã có chồng
hoặc chưa, có biết “đàn ông sợ gì không”? Nếu không thì đây chính là đáp án.
cách tính ngày rụng trứng
chuyen ay
dấu hiệu có thai
Số tôi “may mắn” nên được làm việc trong môi trường rất nhiều phụ nữ mà đặc
biệt một điều là ai cũng xinh đẹp, quyến rũ và giỏi giang. Nói không phải nịnh
đầm, tôi vẫn luôn ước ao lấy được một trong số các cô ấy làm vợ, nhưng tiếc là
phận hẩm hiu, các cô ấy chẳng ai mảy may có chút “rung” để tôi “động”. Ai cũng
chỉ coi tôi là tri kỷ, sẵn sàng lôi ra một góc (sáng) để kể tội chồng hoặc tâm
sự chuyện yêu đương, dù tôi là một gã “thẳng” 100%.
Và mỗi lần nghe các cô than: “Chồng em thế này!”, “Người yêu em thế kia”… trong
tôi lại gợn lên chút xót xa cho những gã đàn ông đó. Bởi là đàn ông, tôi biết,
chẳng anh nào thích mình bị đem ra “mổ xẻ” nhất là cái chuyện “tế nhị” kia.
Chị em, đã có chồng hoặc chưa, có biết “đàn ông sợ gì không”? Nếu không thì đây
chính là đáp án.
1. Sợ “bất lực”
Đàn ông chúng tôi thường cho rằng, một phần sức mạnh được đo bằng khả năng tình
dục nên luôn lo sợ không “thỏa mãn”, làm hài lòng đối tác. Vốn sẵn tâm lý tự
nghi ngờ bản thân, nên khi “yêu”, chúng tôi rất mong nhận được phản ứng nhiệt
tình và những lời ngợi khen của chị em.
Phàm là đàn ông, ai cũng thích lấy được một cô vợ dịu dàng, nhã nhặn, luôn coi
chồng là số 1 trong mắt… nhưng khi “lên giường” hãy biết thể hiện cảm xúc và
ham muốn của mình.
2. Sợ phụ nữ lắm lời, nói dai, hay chê bai
Phụ nữ hay nói một chút, vui tính, hoạt ngôn… chàng nào cũng mê. Tôi dám cược
thế! Nhưng nếu miệng nàng lúc nào cũng liến thoắng, có mỗi việc giục chồng đi
tắm mà nói đi nói lại những 4-5 lần, hoặc chê lên chê xuống chiếc áo chàng mới
mua tặng, kiểu dáng đã lỗi mốt và màu không hợp thời trang... thì không người
đàn ông nào chịu được, dù đó có là người đảm đang vừa khéo chiều chồng lại khéo
chăm con, “hiếm có khó tìm” đến mức nào đi nữa.
Đàn ông rất sợ phụ nữ lắm lời, hay chê bai.
3. Sợ bị “cấm vận”
Những "va chạm" trong gia đình làm ảnh hưởng đến sinh hoạt vợ chồng
là nỗi sợ lớn nhất của đàn ông chúng tôi. Nhiều chị em, cứ động cãi vã là
“chiến tranh lạnh” hoặc “cấm vận” chồng có khi cả tháng hoặc hơn là hoàn toàn
sai lầm. Nên nhớ, đàn ông chúng tôi rất ghét bị “phạt” như thế. Cãi nhau với
chồng, các chị có thể tức giận, nhưng hãy giận một cách thông minh hơn. Đừng
lạnh lùng, dửng dưng, làm ngơ… chúng tôi quá lâu bởi như thế dễ khiến chúng tôi
“tìm vui” bên người mới.
Với đàn ông, sinh hoạt riêng của vợ chồng ảnh hưởng trực tiếp đến sự hòa hơp.
Hai vợ chồng có hòa hợp, tình cảm với nhau thì gia đình mới thoải mái vui vẻ
được.
4. Sợ “chuyện ấy” bị đưa ra "buôn bán"
Đàn ông chúng tôi cực ghét việc chị em “buôn bán” chuyện riêng tư của vợ chồng.
Với chúng tôi, quan hệ vợ chồng là mối quan hệ gần gũi nhất vì nó là sự kết hợp
hoàn hảo của cả thể xác lẫn tâm hồn hai con người. Vì vậy, chúng tôi luôn muốn
giữ những ngọt ngào yêu thương là “bí mật” chỉ 2 người biết.
Mỗi lần tình cờ hoặc không, biết được "cuộc yêu" của vợ chồng được vợ
"hồn nhiên" kể lại với đồng nghiệp hay bạn bè... chúng tôi cảm giác
như mình bị "phơi bày" giữa thiên hạ, để cánh phụ nữ tha hồ bình
luận, phán xét và thực sự không còn chút tôn nghiêm nào.
5. Sợ bị vợ coi thường
Đàn ông chúng tôi trời ban tính sĩ diện cao ngút ngàn. Vì vậy, rất sợ bị vợ coi
thường vì không lo được kinh tế gia đình, sự nghiệp không tiến triển. Bởi vậy,
nếu chị em có kiếm được nhiều tiền hơn chồng thì cũng đừng tỏ ra "bề trên"
hoặc coi khinh chồng.
"Phái mạnh" chúng tôi có nhiều nỗi sợ thế đấy! Bình thường chị em
không thấy hoặc không biết chỉ là do chúng tôi giỏi che giấu hơn thôi. Hôm nay
đã biết rồi, mong chị em đừng phạm sai lầm nữa!
Tha thứ không phải là từ khóa hữu ích cho hôn nhân nếu như bạn
không hiểu hết căn nguyên câu chuyện.
nhung cau noi hay ve
tinh yeu
tin tuc phu nu
tinh yeu gioi tinh
Chỉ cần biết cư xử là mọi chuyện sẽ ổn
Các cô gái luôn ôm một lý tưởng trước khi cưới như
vậy, luôn tin vào điều công bằng trong cuộc sống “tôi đối xử tốt với người thì
người sẽ không phụ tôi”. Nhưng trên thực tế, biết bao nhiêu người phụ nữ bán mặt
cho đất, bán lung cho trời hay lam hay làm, hi sinh hết mực cho gia đình nhưng
đổi lại chỉ là những trận đòn ghen đến mất trí của gã chồng tệ bạc.
Ngoài chồng tệ, các cô gái lại còn phải đối mặt với
chuyện mẹ chồng- nàng dâu muôn thuở, hằng hà sa số những bà mẹ chồng là điển
hình của sự đày đọa, cay nghiệt và không biết điều dù cho nàng dâu vẫn sống rất
chuẩn chỉnh.
Vậy đó, bạn sẽ lập tức vỡ mộng khi kết hôn khi “bập”
phải những điều bất công như vậy. Cách tốt nhất để tránh tưởng bở trong chuyện “gái có công – chồng chẳng phụ” là hãy tập nghĩ rằng
trên đời luôn đầy rẫy những chuyện bất công như vậy và bạn hãy chuẩn bị tinh thần
mà ứng xử với nó.
Lấy chồng: Phụ nữ tưởng bở điều gì?
Anh ấy sẽ yêu mình mãi mãi
Người ta nói “hôn nhân là mồ chôn của tình yêu”
không phải là không có cơ sở. Khi mà một tá những ràng buộc, những trách nhiệm,
những cơm áo gạo tiền đè lên hai vợ chồng, cuộc sống sẽ bớt đi rất nhiều cái
nên thơ, lãng mạn thuở mới yêu. Bạn sẽ bỗng dung cảm thấy việc mua một bộ nồi
niêu xoong chảo thật oách của nước ngoài nhập khẩu về sẽ có giá trị hơn hẳn những
bó hoa đắt tiền và quà tặng vào những dịp lễ tết. Những nụ hôn, những cái ôm thật
chặt, những nhớ nhung mỗi khi xa nhau sẽ biến mất dần dần, chỉ dành chỗ cho
công việc, trách nhiệm, nghĩa vụ với con cái, với họ hàng nội ngoại, các mối
quan hệ khác, bạn vẫn canh cánh trong lòng chuyện “anh ấy sẽ yêu mình mãi mãi
ư?”, tỉnh mộng đi phụ nữ, bạn đã không còn là một cô gái đang yêu nữa rồi, vì
thế đừng đòi hỏi một ông chồng bụng bia về nhà ôm siết bạn vào lòng và thầm thì
“anh yêu em”.
Mình sẽ chia tay nếu anh ấy ngoại tình
Bạn sẽ nói “cứng” như thế nếu như bạn đang vẫn còn
trong giai đoạn tiền kết hôn thôi, khi mà bạn đã kí tên vào tờ hôn thú tức là
cuộc đời bạn đã bước sang một trang khác, những quyết định lúc này không phải
chỉ mình bạn quyết là được, nếu bạn đã có con thì việc ly hôn lại càng nan giải
khi phải nghĩ cho tương lai của con. Và thế là, tất cả cái cứng cỏi của việc phản
kháng lại việc chồng ngoại tình, bạn đành phải kìm xuống để nghĩ cho con, nghĩ
cho bố mẹ, danh dự…vô vàn những thứ khác trước khi bạn nghĩ đến nỗi đau của bản
thân mình.
Thật không thể chịu nổi một gã chồng mê “phượt”
Khi yêu nhau bạn và chàng có thể là một cạ cứng của
những phi vụ “phượt”. Hoặc cũng có thể bạn là anti fan của thú vui này, khi yêu
thì chàng của bạn có thể nhún nhường và chiều theo bạn mà ít đi “phượt” hơn.
Nhưng bạn cứ thử lấy một ông chồng mê “phượt” xem, tất cả những tưởng bở thời
tiền hôn nhân kiểu như “Mình sẽ bảo ban anh ấy, mình nói anh ấy sẽ nghe” sẽ
hoàn toàn chấm dứt. Việc của bạ vào cuối tuần là hãy tự làm những việc mà bạn cần
làm – một mình và đừng gọi điện, bởi vì chồng bạn lúc này đang vi vu trên những
cung đường và điện thoại thì chẳng bao giờ liên lạc được vì mất sóng.
Lấy chồng: Phụ nữ tưởng bở điều gì?
Nhớ nhau ngay cả khi ở gần
Những típ phụ nữ lãng mạn luôn có xu hướng tô vẽ
tình yêu một cách tuyệt đích như vậy, và họ sẽ vỡ mộng nhanh chóng khi người
tình lãng mạn của họ hôm nào khiến con tim họ nhức nhối giờ đây đang nằm ngáy
pho pho bên cạnh, thậm chí còn ngoáy mũi và cả “thả bom” trước mặt bạn. Trời
ơi! Bao nhiêu sự phàm tục phơi bày khi kết hôn khiến các bà vợ chỉ còn biết kêu
trời!
“Xấu chàng hổ ai?” – bạn sẽ không bêu xấu hôn nhân
của mình
Nhiều cô gái vẫn thường có cái nhìn thiếu thiện cảm
khi một cá nhân nào đó đem chuyện nhà lên mạng xã hội kể lể, các cô thường cho
rằng làm như vậy chẳng khác gì vạch áo cho người xem lưng, có gì hay ho! Nhưng
nếu như các cô bước chân vào hôn nhân, gặp ngay phải những điều vỡ mộng (căn
nguyên là các cô đã tưởng bở trước hôn nhân quá nhiều) thì các cô sẽ biết cảm
thông cho những người phụ nữ có hôn nhân không bằng phẳng thay vì trách móc người
ta một cách phiến diện.
Sẽ tha thứ cho dù là bất cứ chuyện gì xảy ra
Có tha thứ được không khi chồng bạn năm lần bảy lượt
cắm sừng lên đầu bạn? có tha thứ được không khi một ông chồng hãm tài chỉ biết
sống bám váy vợ và sống như một cây tầm gửi? Có tha thứ được không khi mà một
ông chồng chỉ biết hưởng thụ và không biết quan tâm đến người khác? Có thể tha
thứ một gã đàn ông mượn rượu để thượng cẳng chân, hạ cẳng tay với vợ con mà chả
nhân dịp, gì, chỉ đơn giản là “thấy ngứa mắt thì đánh”?
Tha thứ không phải là từ khóa hữu ích cho hôn nhân
nếu như bạn không hiểu hết căn nguyên câu chuyện. Khi bước vào cuộc sống hôn
nhân, tất nhiên bạn cần có những tư tưởng xác định ngay từ đầu để gìn giữ hạnh
phúc. Nhưng hãy lường trước tất cả mọi chuyện, kể cả những tình huống xấu nhất
để có phương pháp “điều trị” hôn nhân kịp thời.
Tôi thích một người đàn ông đã trưởng thành,
chứ không phải người sắp làm đàn ông. Bởi, tôi muốn làm người cuốii cùng gắn
kết cả cuộc đời mình bên anh ấy.
bi quyet lam chuyen ay
dat vong tranh thai
dan ong ngoai tinh
Những ngày sắp lớn, con gái thường mơ mình yêu hoàng tử. Ngày mới lớn, sẽ mơ
mình yêu công tử. Và khi đã lớn, sẽ muốn một người quân tử để yêu.
Tôi cũng đã đi qua đủ những bồng bột – một trong những món quà sâu sắc của tuổi
trẻ và nếm cũng kha khá dư vị của các cuộc tình. Cho đến bây giờ, nếu như có
quyền để chọn lựa điểm dựa vĩnh viễn cho mình, tôi sẽ chẳng ngại ngần mà kiên
tâm xới tung trời đất mà kiếm lấy một người đàn ông trưởng thành, từng trải
hoặc đã qua "đổ vỡ".
Là một người đàn ông đã trưởng thành, chứ không phải người... sắp thành đàn
ông!
Phụ nữ khi đã tích cóp cho mình đủ mất mát và tổn thương sẽ chọn một người từng
trải và bản lĩnh để yêu, chứ không chọn người vì bỏ rơi mình mà sau này mới
biết tiếc nuối rồi chiêm nghiệm ra một loạt những lý lẽ. Cứ cho là những người
như tôi ích kỷ một chút, tôi cần một phiên bản đã được “vá lỗi”, không cần một
người nông nổi buông thả rồi mới gấp rút sửa sai! Tôi muốn làm người cuối cùng,
gắn kết cả cuộc đời mình bên anh ấy. Chứ không phải là “người đến trước” của kẻ
thay thế đang đợi sẵn ở phía sau.
Đàn ông trưởng thành sẽ luôn biết quý trọng và nuôi dưỡng hạnh phúc mình đang
có.
Đàn ông trưởng thành không chọn người đàn bà của mình chỉ vì một bộ ngực căng
tròn với đường khe sâu hun hút, hay yêu một ai đó vì cô ta thấp/ cao, biết nấu
ăn/mù bếp núc như những gì người ta đang rêu rao nhan nhản trên báo mạng. Họ
không chọn vợ vì khả năng ưỡn ẹo, mời gọi trên giường, lại càng không yêu vì sĩ
diện bản thân hay yêu chơi cho biết vị. Họ sẽ yêu một cách nghiêm túc và trịnh trọng,
vì muốn đoạn đường rong chơi tới đây là… nghỉ! Bởi đã quá mệt rồi.
Tôi vẫn nghĩ phụ nữ thường đạt tới “điểm chín” về tất cả mọi thứ trong cuộc đời
trước đàn ông. Có lẽ cũng vì thế mà người ta thường nói cánh mày râu càng đứng
tuổi thì càng phong độ, bảnh bao; còn chị em thì già đau già đớn. Mà cũng bởi
vì thế nên phụ nữ sau khi thất bại một, hai lần trên tình trường sẽ không còn
muốn phiêu lưu cùng đàn ông trên lưng ngựa ái tình nữa (vì chẳng biết bị hất
xuống lúc nào). Họ, thực sự muốn dừng chân.
Như tôi, đến cái tuổi phải buộc mình vào một mái ấm, không còn muốn ngày đêm ru
ngủ mình bằng những lời hứa hẹn mất đường – chỉ giỏi làm mồi cho những con kiến
mang tên “vỡ mộng” dành nhau xâu xé. Không muốn õng ẹo, dỗi hờn và dỗ dành, rồi
so đo xem ai sai ai đúng. Và còn những thấp thỏm bao giờ sẽ chia tay, bao lâu
thì kết thúc? Không!
Với một người đàn ông hiểu chuyện, bạn sẽ luôn cảm thấy an toàn.
Họ, nhiều hơn ai hết, sẽ thừa biết phụ nữ đến cái tuổi này không cần những lời
sáo rỗng, thãi thừa. Họ, có thể sẽ im lặng, và hùng hục làm để chứng minh rằng
chọn lựa của bạn là chính xác. Vì ngày trước, họ cũng mất đến gần tuổi trẻ để
nhận ra những gì phụ nữ cần.
Họ, sẽ đối đãi với bạn rất tử tế và dịu dàng.
Những cử chỉ săn sóc phảng phất mùi đúc kết từ những hoài niệm. Những tâm sự
bằng mắt và những trải lòng chỉ bằng tiếng thở dài hay cái nhắm mắt mỏi mệt.
Những an ủi đến và đi, trao cho nhau bình thản. Không thét gào, không khóc lóc.
Họ, sẽ yêu bạn một cách không ồn ào!
Có thể là một hơi thuốc rít lên chất chứa những đổ vỡ, chán chường với cuộc
đời. Có thể là một mùi men sánh đặc, ủ dồn sau những mất mát. Có thể là cách họ
dùng tay để gỡ thanh gác chân cho bạn. Có thể là họ không bao giờ cúp máy
trước. Có thể là sẽ không để bạn tranh cướp anh ta với game, bóng đá, bạn bè,
rượu chè, công việc…
Tôi cũng không biết nữa. Nhưng có thể đó là cách một người đàn ông trưởng thành
yêu?
Lúc nào tôi cũng bị mang ra so sánh với chị
ấy, dù tôi cố gắng làm cho toàn vẹn thì mẹ chồng tôi vẫn nói
me chong nang dau
thuốc tránh thai khẩn cấp
tư thế quan hệ
Tôi lấy chồng tôi bây giờ khi anh ấy đã có một đời vợ, còn tôi là gái tân. Khi
biết tôi yêu anh là trai đã có một đời vợ, mọi người cũng hay bàn ra tán vào
rằng “Tại sao mày lại yêu ông đó? Ông ý từng có vợ, từng có nợ, lại có con
riêng, mày có phải xấu xí ngu đần gì đâu mà dính vào làm gì, rồi con anh con
tôi, rồi người đến trước người đến sau, mệt mỏi lắm!”. Không chỉ riêng bạn bè,
gia đình tôi bố mẹ cũng thấy buồn vì tôi là đứa con gái có tương lai nhất nhà,
học hành tốt, ra trường công việc tốt, ngoại hình ưa nhìn, dễ gây thiện cảm,
tính tình cũng không đến nỗi nào, ở quê cũng một vài đám ưng tôi muốn mai mối
nhưng tôi không có thời gian về gặp, và chuyện tình yêu thì luôn cần một chữ
“duyên”. Vậy đó, cuộc tình của tôi ngay từ phút đầu đã gặp bao nhiêu thị phi,
trắc trở.
Nhưng tôi không ngại, ngay từ lần đầu anh đưa con đến gửi ở nhà trẻ nơi tôi làm
việc, nhìn cách anh chăm sóc con gái cẩn thận, nói năng từ tốn nhẹ nhàng với
con, trong lòng tôi đã có một thiện cảm đặc biệt với người đàn ông này.
Vài lần sau đó thấy anh cứ sớm đưa con đi, chiều về đón tôi mới biết anh là “gà
trống nuôi con”, anh và vợ chia tay nhau khi vợ anh đi du học thạc sỹ ở trời
Tây rồi phải duyên phải số thế nào bỏ anh và con rồi định cư luôn bên đó không
về. Con gái anh thì mới 4 tuổi mà đã phải chịu cảnh xa mẹ hai năm nay, một tay
anh chăm sóc con bé, nhìn anh cứ một mình đưa đón cháu, con bé lại xinh xắn,
ngoan ngoãn, tôi cứ dấy lên trong lòng sự thương cảm.
Tự tôi đã chăm sóc con anh một cách đặc biệt hơn những bé khác trong lớp, dần
dà giữa chúng tôi có một sự gần gũi, bé gọi tôi là mẹ thay vì gọi bằng cô như
các cô giáo khác, dù biết là tụi trẻ con vẫn hay gọi các cô là mẹ nhưng không
hiểu sao trong lòng tôi vẫn thấy vui! Hết giờ làm tôi bảo anh để tôi đưa cháu
về nhà vì cùng đường về nhà tôi, anh đỡ mất công qua đón vì anh đi làm xa, mỗi
lần tan ca là tất cả chạy về, nhà thì có mẹ già hay bị đau khớp nên không đi
đón cháu được. Dần dần, tình cảm của chúng tôi được xây nên từ những điều giản
dị, nhỏ bé như vậy!
Trước khi cưới tôi cũng hay về nhà anh chơi, nấu ăn và cùng chơi với con bé,
mọi việc cũng không có gì phải phàn nàn vì tôi và anh có một sự đồng cảm kì lạ,
nhưng điều khiến tôi nản nhất chính là mâu thuẫn muôn thuở mẹ chồng - nàng dâu.
Ngay hôm đầu tiên tôi trổ tài nấu nướng, mẹ anh vào bếp phụ nhặt rau và nói
chuyện cho thân mật, câu chuyện chỉ xung quanh “con Vân ngày xưa nó đảm lắm, nó
xinh lắm, nó khôn lắm, nó tài lắm!”. Dường như với mẹ chồng tôi, người vợ cũ
của anh rất hoàn hảo và không có gì phải chê trách, kể cả việc chị ta bỏ lại cả
con mình khi mới hai tuổi và định cư ở nước ngoài, biệt vô âm tín. Tôi không
hiểu bà nói vậy với tôi vì ý gì, lúc đó tôi cứ nghĩ bà rộng lượng nên tha thứ
mọi lỗi lầm cho cô con dâu cũ, ai ngờ đâu…
Đến khi về làm dâu, tôi mới khủng hoảng vì cái “bệnh” hoài niệm và ca ngợi con
dâu cũ của bà. Lúc nào bà cũng lôi tôi và người đó ra so sánh, con thế này con
thế kia không bằng con Vân, con Vân ngày xưa á… một điệp khúc về đứa con dâu
hoàn hảo của bà tuôn ra khiến tôi cứ tưởng bà đang ví về một hình mẫu trong mọi
trí tưởng tượng của các bà mẹ chồng, tôi thầm nghĩ trong lòng “Vậy sao chị ta
tốt như thế mà con giờ lại làm con dâu của mẹ?”, nhưng tôi cũng không muốn
tranh luận, chỉ nghĩ bà già rồi nên hay lẩm cẩm nên thôi tôi bỏ qua.
Chồng tôi là một người tinh tế, nhạy cảm nên cũng biết mẹ anh làm tôi phiền
lòng, anh tránh nhắc đến quá khứ trước mặt tôi, nhưng nhiều khi mẹ chồng tôi vô
duyên trước mặt chúng tôi và con cứ kể chuyện “con Vân, mẹ mày…” thế này thế
kia với con bé, làm tôi đờ cả người ra. Tôi không chối cãi được rằng dù sao
mình cũng chỉ là người đến sau, và tôi không phải là mẹ của con bé, nhưng cái
cách mà bà làm luôn khiến tôi có cảm giác bà đang phân cho tôi một vị trí “vợ
hai”, “con ở” chứ không phải một người vợ của con trai mình. Những lúc như thế
chồng tôi cũng phải cáu lên, nói mấy câu nặng nhẹ thì bà mới thôi, nhưng giữa
chúng tôi lại có một cái gì đó nhói lên, và tôi thấy đau, thấy tủi phận vì cái
kiếp “vợ hai – dì ghẻ” của mình.
Ngày chủ nhật cả nhà được nghỉ, bà nội nằm võng ru cháu ngủ, chẳng hiểu bà lẩn
thẩn hay bà thực sự ghét tôi (mà tôi cũng không biết tôi đã đắc tội gì với bà)
mà bà ru cháu “Ầu ơ..Mấy đời bánh đúc có xương, mấy đời dì ghẻ lại thương con
chồng…”. Lòng tôi cứ như bị xát muối…
Có lẽ không được thoả mãn những
“ham muốn” của mình mà tôi bắt đầu cáu gắt, anh cũng không còn hứng thú gì với
chuyện đó.
cách tính ngày rụng trứng
chuyen ay
dau hieu co thai
Cưới nhau 2 năm tôi cảm thấy cuộc hôn nhân của chúng tôi dần rơi vào bế tắc.
Đối với chồng tôi gia đình giờ chắc như nhà trọ để anh đến rồi đi như một quy
luật.
Tôi -27 tuổi với cái tuổi không phải là già cũng không là trẻ đối với một người
phụ nữ. Với cái tuổi này nhiều người phụ nữ ao ước có một gia đình ổn định, một
người chồng, một đứa con ngoan ngoãn. Và thực tế có rất nhiều người đã có được
điều đó, bạn bè tôi ai ai cũng có một gia đình như thế, Có đứa giàu, có đứa
nghèo nhưng lúc nào họ cũng vui vẻ. Mỗi khi họp lớp thấy bọn chúng đưa chồng
con đến tôi lại cảm thấy nỗi tủi thân lại dâng lên.
“Chuyện ấy” với chồng tôi giờ chỉ là nghĩa vụ!
Tôi quen anh khi tôi còn học năm thứ hai đại học còn anh thì đã ra trường đi
làm. Anh là bạn cùng quê với anh cùng xóm trọ mà tôi đang ở. Một công việc ổn
định với vẻ ngoài ưa nhìn khiến anh trở thành đối tượng cho nhiều cô gái theo
đuổi. Nhưng đối với tôi khi đó thì cảm thấy anh cứ ra vẻ chứ thực ra chẳng là
gì. Mỗi khi anh đến xóm trọ tôi chơi tôi thường tránh mặt, tôi không thích tiếp
xúc với anh. Không có lý do gì cả chỉ là cảm giác của tôi thế thôi, tôi không
thích cách nói chuyện của anh, không thích cái cách mà anh nhìn tôi. Thế mà
không hiểu sao mọi người cứ thích gắn tôi với anh mới lạ, ghép đôi hai đứa
chẳng bao giờ nói chuyện với nhau một câu, thậm chí chào hỏi cũng không. Tôi
bảo anh hàng xóm “em không thích đùa như thế”. Thế mà anh lại trả lời một câu
làm tôi ngớ người ra “anh thấy bọn em có nhiều điểm giống nhau lắm nhé, cách
nói chuyện này, tình tình nữa, thậm chí ngoại hình cũng có một số nét giống,
nhất là đôi mắt ấy”.
Nhưng điều thực sự không ngờ đến là anh chàng kia lại bắt đầu tán tôi, tôi nghĩ
“anh chàng này bị làm sao thế nhỉ, anh ta không thấy tôi biểu hiện ra mặt à?”.
Thế mà anh bắt đầu chiến dịch theo đuổi tôi - nói theo cách của anh. Dần dần
tôi cũng phát hiện ra anh chàng này có nhiều điểm thú vị, anh hay làm trò cho
tôi cuời mỗi khi tôi cau có, mua thuốc mỗi khi tôi ốm. Anh đã bước vào cuộc
sống của tôi như thế. Tôi còn nhớ như in đêm anh tỏ tình với tôi, không có nến
có hoa như trong phim truyền hình. Hôm đấy anh đến đón tôi ở lớp dạy thêm về,
dừng xe trước xóm trọ, tôi thấy anh hôm nay lạ lạ anh bỗng hôn một cái lên má
tôi “làm người yêu anh nhé” rồi phóng xe đi luôn. Tôi ngớ người không phải lâu
nay chúng tôi là người yêu sao? Lúc này tôi mới nghĩ anh chưa từng tỏ tình với
mình nhưng với tôi cách chúng tôi ở bên nhau thì cũng giống như người yêu rồi.
Tôi đã có một thời gian yêu nhau ngọt ngào, nhưng lúc này tôi lại đối diện với
một vấn đề khác. Tôi là một cô gái bảo thủ, lần đầu của tôi phải dành cho đêm
tân hôn nhưng anh lại không nghĩ thế, anh luôn đòi hỏi tôi, anh bảo tôi không
tin anh ở điểm gì nữa, chúng tôi đã ra mắt bố mẹ hai bên, xác định sẽ cưới nhau
sau khi tôi ra trường. Thậm chí anh còn nói một câu khiến tôi tổn thương “em
không cho anh thế em định để dành cho ai nữa”, lúc đó tôi đã hỏi anh “anh yêu
em hay cần điều đó từ em”. “Yêu nhau là dành tất cả cho nhau, đây là tâm lý của
tất cả đàn ông muốn có được tất cả người phụ nữ của mình, nếu không anh sẽ cảm
thấy không an toàn”- anh đã nói với tôi như thế. Tôi đã cho anh thời con gái
của mình, tôi cũng không muốn mất anh, cho anh đồng nghĩa với việc tôi gắn cuộc
đời mình với anh.
Khi bắt đầu làm “chuyện ấy” tôi phát hiện mình có ham muốn cực nhiều, và tôi
cảm thấy xấu hổ vì điều đó, nhưng anh thì không. Anh cũng là người có ham muốn,
hầu như ngày nào anh cũng đòi hỏi từ tôi, tôi cảm thấy cuộc sống của mình thật
viên mãn. Chúng tôi như vợ chồng hiểu nhau đến từng suy nghĩ, tôi cảm thấy
không gì tuyệt vời hơn như thế.
Ra trường tôi đi làm, anh cũng được lên chức, chúng tôi quyết định cưới nhau
khi tôi tròn 25 tuổi, cái tuổi mà đối với tôi mà nói đủ để tôi trưởng thành để
có thể lo cho một gia đình. Chúng tôi cưới nhau nhưng chưa muốn có con, muốn có
thời gian dành cho nhau và dành cho sự nghiệp. Chuyện chăn gối của chúng tôi
vẫn diễn ra thường xuyên dù là kế hoạch nhưng anh không bắt tôi dùng bất kỳ một
biện pháp nào cả vì sợ tôi không thoải mái và ảnh hưởng tới sức khoẻ. Lấy một
người chồng tâm lý như thế thì hạnh phúc không gì bằng. Dần dần tôi không đặt
gánh nặng tâm lý con cái nữa mà tập trung lo cho cuộc sống của hai vợ chồng.
“Chuyện ấy” với chồng tôi giờ chỉ là nghĩa vụ!
Chồng tôi được lên chức, công việc của anh ngày càng thuận lợi đồng nghĩa với
việc công việc của anh cũng nhiều hơn, thời gian anh dành cho gia đình cũng ít
đi, mỗi lúc đi làm về anh chỉ biết lăn ra ngủ không đoái hoài đến vợ, tôi là
một phụ nữ bình thường cũng có ham muốn, nếu không nói là ham muốn cao. Những
lúc tôi đòi hỏi anh chỉ làm qua loa cho xong chuyện. Lúc đó tôi còn chưa kịp có
cảm giác gì thì anh đã “trả bài” xong. Có lẽ không được thoả mãn những ham muốn
của mình mà tôi bắt đầu cáu gắt, anh cũng không còn hứng thú gì với “chuyện
ấy”. Điều này trái ngược hoàn toàn với lúc chúng tôi đang còn yêu nhau, hai vợ
chồng trẻ mà cứ như đôi vợ chồng già sống với nhau vậy.
Những lúc ở nhà một mình tôi bắt đầu ao ước có một đứa con bầu bạn. Tôi nói
chuyện này với chồng và anh cũng đồng ý, tôi bắt đầu lên mạng tìm hiểu những
thông tin để nhanh có thai nhất từ việc “quan hệ” như thế nào cho đến cần kiêng
khem những gì. Đã rất lâu rồi tôi mới thấy anh nghiêm túc tập trung vào một
việc như thế. Chúng tôi tuân thủ tất cả những điều kiện để có thể có em bé một cách
sớm nhất. Chúng tôi “quan hệ” thường xuyên, nhưng khác một chỗ không phải vì
ham muốn hay vì khoái cảm mà vì trách nhiệm phải có một đứa con. Anh như một
cái máy đến giờ lại lên giường theo đúng nghĩa đen hoàn thành xong “ nhiệm vụ”
của mình sau đó lại tiếp tục quay lại với những giấy tờ mà anh đang làm dở. Nằm
một mình trên giường tôi suy nghĩ rất nhiều, chán nản, ức chế, tủi thân cảm
giác gì cũng trải qua. Tôi nhớ một người bạn đã nói với tôi sự tan vỡ của một
gia đình không chỉ về cách sống, về tính tình hay tiền bạc mà một phần do
chuyện “chăn gối” không đồng điệu với nhau, chuyện xem như một vấn đề tế nhị,
chuyện “phòng the” tưởng chừng như đơn giản nhưng thực tế lại không đơn giản
chút nào…
Tôi luôn nghĩ trong hôn nhân, cái thứ mà người ta ràng buộc nhau
chẳng phải là tờ hôn thú, mà chính là cái nhẫn cưới.
nhung cau noi hay ve tinh yeu
tin tuc
phu nu
tinh yeu gioi tinh
Tôi vừa làm rơi mất nhẫn cưới, cảm thấy hụt hẫng đến khó tả. Tôi vốn chỉ đeo
nhẫn cưới trong ngày kết hôn, sau đó đến khi chia tay, chưa một ngày tôi đeo
lại nó, dù thi thoảng tôi vẫn lôi nó ra ngắm, nghĩ về nó, về cuộc hôn nhân của
mình, rồi cất đi.
Ai đó bảo “Rơi rồi thì tiếc gì? Người còn chẳng thiết thì tiếc gì cái nhẫn? Có
còn là gì của nhau đâu mà giữ?” cũng phải. Nhưng đó là suy nghĩ của họ, tôi tôn
trọng không có nghĩa là đồng ý. Với riêng tôi, thứ quan trọng nhất ràng buộc
những cuộc đời xa lạ lại với nhau, chẳng phải là tờ hôn thú, mà chính là chiếc
nhẫn cưới. Ngày đến với nhau, dù vui hay “giả vờ” vui trong lễ cưới thì chiếc
nhẫn cưới là minh chứng cho một sự ràng buộc vô hình giữa hai cá thể với nhau,
bạn không thể mang tờ hôn thú đi khoe với thiên hạ là bạn đã kết hôn, nhưng chỉ
cần bạn đeo chiếc nhẫn đó ở ngón áp út là mọi người đã hiểu bạn đã có gia đình
rồi, cái sức mạnh vô hình của nhẫn cưới đấy!
Có nhiều người luôn đeo nhẫn cưới sau khi kết hôn như một cách để tôn trọng
cuộc hôn nhân của mình, dù hài hước là ở chỗ họ đeo nhẫn cưới ngay cả khi ngoại
tình hay đi đổi gió ngoài hôn nhân, kể cũng lạ!
Có nhiều người (đa phần là đàn ông) ra đường là tháo nhẫn cưới cất đi để tiếp
tục bài ca ong bướm “đời còn dài – gái còn nhiều” thế nên là phải hưởng, nhưng
giờ trót có vợ rồi, để tránh lằng nhằng hỏi han và khó khăn trên con đường tán
gái, họ giấu nhẫn cưới đi, giấu đi thân phận thật của mình là đang ràng buộc
với ai đó…Tại sao họ lại phải giấu? Là vì họ hiểu sức mạnh của chiếc nhẫn cưới
nó ngăn cản họ đến với những mối quan hệ khác như thế nào!
Sức mạnh của chiếc nhẫn cưới...
Chiếc nhẫn cưới bản thân nó chẳng có sức mạnh thần thánh gì, kể cả nó làm bằng
kim cương hay chỉ đơn giản là được mạ vàng rởm, cái giá trị của nó nằm ở trong
suy nghĩ của bạn. Khi mà bạn cảm thấy mình đã có một sự ràng buộc trách nhiệm,
tất nhiên là trên cơ sở tin yêu với đối phương, tự dưng bạn thấy chiếc nhẫn
cưới như một động lực nhắc nhở “Ta là ai? Ta nên làm gì cho hôn nhân của mình?
Ta nên sống như thế nào?”, còn nếu không thì nó cũng chỉ là một cái nhẫn bình
thường mà bạn có thể mua nó ở bất cứ đâu…
Hôn nhân vỡ tan, tôi chẳng còn gì ngoài một đứa con, một bộ ảnh cưới và một cái
nhẫn cưới đơn điệu. Tôi rất ít khi mở anbum ảnh cưới xem lại vì tôi vẫn nhớ như
in cái cảm giác khi đi chụp ảnh cưới, nhưng tôi hay lấy nhẫn cưới ra ngắm và
nghĩ, không phải vì tiếc nuối gì cả “cái gì đã tiếc thì không bỏ, cái gì đã bỏ
thì không tiếc”, tôi không thích nói “giá như…”, nhưng hôm đánh rơi cái nhẫn tự
dưng tôi thấy mất hết tinh thần, tự nhiên tất cả những hoài niệm kể cả xấu xí
kể cả đẹp đẽ đều như một tờ giấy trắng, cuộc hôn nhân vốn chẳng có một ngày
hạnh phúc, bản thân tôi còn chưa nhận ra là mình đang sống như một người vợ thì
đã kết thúc, chiếc nhẫn cưới chỉ đeo một ngày trên tay rồi cất, nhưng tự trong
lòng mình hay bất cứ một hoàn cảnh nào tôi vẫn nói với mọi người và nói với
chính mình “mình là người đã kết hôn”.
Không phải nhắc nhở bản thân một điều gì cả, chỉ là thừa nhận rằng cuộc đời
mình đã khác, đã có những ràng buộc vô hình, đã có thêm những trách nhiệm mới
cần phải hoàn thành trước khi nghĩ đến những ham muốn của bản thân, thừa nhận
rằng ngay cả khi hai bàn tay tôi chẳng đeo một cái nhẫn nào thì tôi vẫn từng là
một người đã kết hôn, và tôi không thể sống an nhiên tự tại như một cô gái độc
thân được…
Chiếc nhẫn cưới với tôi, nó giống một thứ hoài niệm chẳng vui chẳng buồn nhưng
in sâu hoắm vào vệt đường đời mà tôi đã đi qua, vốn định đem chiếc nhẫn đi sửa
lại là món quà tặng cô con gái “mẹ tặng con cái nhẫn khắc tên con” giống như
một món quà của cuộc hôn nhân ngắn ngủi, vậy mà lại làm rơi mất…
Ừ, rơi rồi thì thôi, đánh lại một cái y như thế cũng chẳng có giá trị gì cả.
Ngón tay áp út của tôi chưa bao giờ có vệt nhẫn cưới, vì đơn giản là tôi không
đeo, nhưng từ khi mất chiếc nhẫn đeo một lần ấy, tôi cứ thấy mình chông chênh…
Nhiều khi gặp gỡ một người nào đó, tôi hay chú ý đến tay của họ, xem họ giấu
nhẫn cưới đi vì lý do gì, không phải để cười cợt hay đề phòng gì cả, chỉ là xem
họ có trách nhiệm với tình trạng của mình đến đâu? Mà có thể, tôi khùng nên cứ
vơ quàng những điều vớ vẩn ấy và nâng nó lên thành chân lý, rồi áp đặt nó vào
người khác những tư duy giống tôi…
Chẳng hiểu sao, dù không đeo nhẫn cưới nhưng tôi vẫn thích ngắm nhìn những cặp
vợ chồng đeo nhẫn cưới, giống như cái cách mà họ nói với thiên hạ rằng họ đang
ràng buộc và tập sống có trách nhiệm với người khác…
Tôi đã đối phó với lão sếp dê xồm bằng tuyệt chiêu
"điêu" và "điệu"!
ngoai tinh cong so
làm tình với sếp
những câu hỏi thường gặp khi phỏng vấn
Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ gặp một ông sếp như ông sếp này! Chỉ là sếp phó
nhưng là cháu ruột sếp tổng nên độ quái đản lộng hành còn khiếp hơn sếp trưởng.
Một người vừa háo danh, vừa ưa nịnh, lại vừa bảo thủ và dâm dê hết cỡ. Nhiều
khi tôi căm tức đến nỗi rủa xả trong đầu. Thầm nghĩ, trên đời đúng là có “số
hưởng”, trúng được cái “số hưởng” ấy rồi, thì còn hơn trúng số độc đắc, cứ việc
ngồi không, chả phải lo gì. Trời sập cũng đã có người khác bảo vệ cho rồi.
Để được làm việc ở công ty này, cần phải qua 3 vòng thi. Vòng đầu tiên là vòng
gặp mặt – phỏng vấn: sau 15 phút gặp gỡ chuyện trò qua loa, tôi về, nhận email
thông báo mình bị loại. Tôi hơi buồn, nhưng thôi cũng nhanh chóng an ủi mình,
lại làm CV xin tuyển công ty khác. Không ngờ một tuần sau tôi nhận được email
“trúng vớt”, nghĩa là số lượng tuyển vào vòng sau không đủ nên người ta “vớt”
thêm tôi. Hơi tủi thân tí tẹo nhưng cũng còn hơn không. Tôi lại khăn gói vào
vòng thi khảo sát chuyên môn. Tôi học không tệ, lại đã từng làm việc partime
cho những công việc cần kỹ năng tương tự thế này, nên tôi thi suôn sẻ. Không
ngờ, y như lần trước, tôi lại nhận được thông báo mình bị loại, rồi 1 tuần sau
tôi lại có email trúng vớt! Thật tôi phát cáu. Nhưng thôi, lại tự bảo mình có
còn hơn không vậy. Tôi khăn gói đến công ty thử việc trong 3 tháng đầu, sau 3
tháng sẽ tổ chức thi lại lần cuối cùng trước khi nhận vào làm chính thức.
Gái công sở muốn được tuyển dụng, phải biết
Buổi họp đầu tiên gặp mặt bọn “lính mới tò te” chúng tôi, sếp trưởng giao cho
sếp phó chủ trì. Thật ra ông ta vì yếu kém năng lực nên thường nhận những công
việc lặt vặt như vậy, kiểu đi giao lưu, gặp mặt, ngồi im đợi người ta gọi lên
tặng hoa… “Lão” phó vừa nhìn thấy tôi đã chỉ tay vào mặt: “cô này xấu quá, béo
ịch ra, trông mất hứng luôn. Tôi là tôi chỉ đạo đuổi cô từ 2 vòng thi trước
nhưng vì thiếu người quá nên các chị em cấp dưới xin cho, tôi thương tình để
lại”. Ôi giời ơi, hai má tôi nóng bừng. Cổ họng tôi bỏng rát và nghẹn cứng.
Tôi được giao thử việc ở phòng “hậu trường”, tức là không trực tiếp giao dịch
với khách hàng nhưng hàng trăm thứ đổ lên đầu chúng tôi. Chị trưởng phòng của
tôi tốt, thân tình. Nhưng với lão sếp phó kia, chị cũng chỉ là cấp dưới nên
không tránh khỏi nhiều chuyện phải nhường nhịn, im lặng, thậm chí phải chủ động
nịnh bợ, mong cho mình được yên. Ông phó rảnh rỗi, lại thích oai phong vớ vẩn
nên rất hay có kiểu xông vào phòng làm việc của chúng tôi, đứng lại ra vẻ hỏi
han chờ nghe nịnh bợ. Nghe xong lại ra vẻ quát mắng, mà ngày nào đi qua cũng
nhắm vào tôi quát nạt, kiểu: này, hôm nay đi làm muộn nhé! Mặc cho chị trưởng
phòng nhẹ nhàng giải thích là đã giao việc cho tôi nên tôi phải ra ngoài chứ
không phải đi muộn, lão vẫn khùng khùng lên dọa sẽ đề nghị đuổi tôi khỏi công
ty.
Tôi buồn, về nhà khóc lóc chán rồi, cơn cay cú nổi lên. Tôi quyết phục thù!
Đầu tiên là thay đổi ngoại hình. Tôi vốn là sinh viên nghèo, bố mẹ ở quê cố
gắng đến lúc tôi học đại học là kiệt sức rồi, tôi đi làm mà còn mặc đồ cũ từ
hồi sinh viên. Cạnh chỗ tôi thuê nhà có gia đình anh chị chuyên cho vay lãi
ngày, họ quý tôi vì tôi từng trông con thuê cho họ từ hồi còn là sinh viên. Lúc
thấy tôi sang vay tiền, tôi thuyết phục một hồi, lại chỉ vay có hơn chục triệu,
nên dù không có gì thế chấp họ cũng đồng ý cho vay. Lãi khá cao, mỗi tháng tôi
phải trả hơn 1 triệu đồng nguyên lãi, nhưng thôi, tôi dù đang thử việc nhưng
lương không thấp lắm, mà cũng chẳng chi tiêu gì nhiều. Tôi tặc lưỡi ký vào giấy
vay nợ, nhận tiền. Rồi tôi rủ đứa bạn quen điệu đà, bảo nó đưa đi mua sắm và
làm tóc. Tôi béo, lại hơi thấp nhưng ưu điểm là khuôn mặt xinh, da dẻ tôi trắng
trẻo mịn màng và có đường cong cơ thể, trông ưa nhìn. Tôi không dám mua sắm đắt
đỏ quá nhưng đồ công sở ở mức trung bình khá, tôi mua được. Trang điểm nhẹ
nhàng lên, ăn mặc chỉn chu hơn một chút, kết hợp trang phục với phụ kiện phù
hợp, trông tôi khác hẳn vẻ “gái quê” mọi ngày.
Gái công sở muốn được tuyển dụng, phải biết
Trên facebook, tôi chụp hình “tự sướng”, chọn góc đẹp nhất của khuôn mặt mình.
Mỗi ngày tôi nấu một vài món giản dị thôi, trang trí bắt mắt trên ít đồ gốm đẹp
và chụp ảnh chỉn chu bằng smartphone, thêm vài lời cảm xúc kiểu về gia đình, về
nữ tính này kia… Post đều. Khỏi nói, lão sếp phó rảnh việc vốn “chấm chấm quẹt
quẹt” facebook suốt ngày đã bị “giật mình” bởi tôi. Lão không ngờ tôi ưa nhìn
và nữ tính đến thế. Không ngờ cái đứa “cùi cùi” như tôi còn biết nấu ăn và bày
biện, biết chụp hình món ăn, trông có gu đến vậy! Lão bắt đầu inbox giở trò tán
tỉnh. Biết ngay mà! Cắn câu!
Tôi tận dụng ngay cơ hội của mình. Tôi cứ giả vờ non tơ trẻ dại nghe vài lời
khuyên bảo dở hơi, tung hứng nịnh nọt tí, cộng thêm tôi ăn nói có duyên, lão cứ
tưởng tôi ưa lão lắm! Ngày nào lão cũng bảo “chỉ mong đến giờ” để inbhox với
tôi. 3 tháng trôi qua, tôi được tuyển ngon lành, chị trưởng phòng báo cáo nhận
xét về tôi rất tốt, lão không hề gây một khó khăn gì, bỏ phiếu và giơ tay ủng
hộ nhiệt tình. Xong xuôi, lão gợi ý tôi về chuyện “trả ơn”, tôi nhăn nhở cười
hề cho qua. Suốt cả năm sau, tôi vẫn không để cho lão có 1 lần gặp mặt trực
tiếp với mình, thậm chí tôi ở trọ ở đâu tôi còn chả để cho lão biết. Rồi tôi
chặn facebook lão, lấy cớ là bị hack facebook nên không vào được nữa.
Thế là xong một câu chuyện, chả đâu vào với đâu!
Mãi rồi lão hiểu ngay ra là tôi chả có tí cảm tình nào với lão, chả “xơ múi” gì
được tôi, lão lại quay lại “cắn cảu” với tôi, dọa này dọa nọ. Nhưng cơ bản là
vì chuyên môn và kỷ luật làm việc của tôi rất vững, nên mấy chuyện vặt vãnh,
tôi chả sợ. Đã mấy năm qua rồi, giờ ông phó cũng chuẩn bị về hưu, tôi nhìn lại
cuộc đời của một người có “tử vi hưởng thụ”, thấy thật là nhạt nhẽo và cực kỳ
đáng thương!
Mỗi lần nhìn thấy anh ấy là tim tôi cứ xốn xang, một cảm giác
yêu quá lâu tôi mới thấy quay lại với mình.
làm tình với sếp
làm tình nơi công sở
ngoai tinh cong so
Tôi mới về công ty này chưa lâu. Công ty làm về xây dựng, chủ yếu là thi công
sơn sửa các tòa nhà nên trong văn phòng toàn là đồng nghiệp nam, có mình tôi và
chị kế toán trưởng là nữ, vì thế nên khi nhận công việc lễ tân cho công ty, các
đồng nghiệp nam có vẻ hò hét cổ vũ động viên tôi lắm!
Vào làm được một thời gian ngắn nhưng do công việc phải giao tiếp nhiều với mọi
người nên tôi cũng nhớ hết tên các đồng nghiệp, trước giờ trong công việc tôi
luôn là người cẩn thận và có trách nhiệm, giao tiếp cũng ổn nên được mọi người
khá yêu mến, cũng có hai anh đồng nghiệp ngỏ ý tán tỉnh nhưng tôi khéo léo từ
chối vì trong phương châm của mình, chưa bao giờ tôi thích yêu một người cùng
công ty cả. Một thời gian thấy tôi từ chối thì các anh cũng không tán tỉnh nữa,
nhìn chung công việc khiến tôi cảm thấy vui vẻ và quên đi nhiều nỗi buồn sâu
kín, cho đến khi người đàn ông ấy đến công ty tôi làm việc.
Anh ấy nhận nhiệm vụ là trưởng phòng thiết kế, thi công công trình, một người
đàn ông hơn ba mươi, có giọng nói ấm áp, nhìn tác phong và dáng vẻ cho người
đối diện có cảm giác yên tâm. Và điều làm tôi sợ nhất là anh ấy giống hệt tình
cũ của tôi, người đàn ông đã khiến con tim tôi tan vỡ.
“Cảm nắng” đồng nghiệp đã có vợ, tôi phải làm sao?
Phút đầu tiên gặp anh ấy, khi anh ấy đến hỏi tôi về lịch hẹn với giám đốc tôi
đã “đơ” toàn tập, cứ nhìn chăm chăm vào anh rồi mới chợt nhớ ra là mình quên
mất anh đang hỏi gì, tự dưng tôi cứ như gà mắc tóc khiến anh ấy bật cười. Trời
ơi, đến cái nụ cười cũng giống, sao trên đời lại có hai con người có thể giống
nhau đến thế…
Về nhà, tâm thần tôi cứ ngơ ngẩn, trong tâm trí toàn hình ảnh của người đàn ông
ấy, tự dưng tôi nhớ đến người yêu cũ, cũng cái dáng vẻ hao hao vậy, nói yêu tôi
đến chết, giờ thì đã một vợ hai con…Tôi không hối tiếc, cũng không căm hận, chỉ
là cảm thấy những thứ tình cảm của mình đã trao cho một người không xứng đáng
và thế là bản thân mình tự nhận lại nỗi đau gấp đôi…
Sáng hôm sau thì người đàn ông ấy nhận nhiệm vụ, anh ngồi ngay bên phía tay
trái gần bàn làm việc của tôi, chỉ cần tôi ngẩng mặt lên một chút là nhìn thấy
anh rồi. Quái quỷ thật, cái cảm giác hồi hộp, tim đập loạn xạ tự dưng lại ùa
đến, mồ hôi tay tôi toát ra, tự dưng tôi bối rối kinh khủng, không biết phải
làm cách nào để khống chế nó, đến nỗi khách hàng gọi điện đến tôi nghe máy còn
lạc cả giọng đi. Tôi cố trấn tĩnh lại, hít một hơi thật sâu để xua đuổi cái cảm
giác quái lạ mà anh mang đến, nhưng nhắm mắt lại vẫn chỉ thấy nụ cười của anh
hôm đầu tiên.
Anh là một người đàn ông nghiêm túc, chân thành và tử tế. Tự dưng tôi có cái
nhìn toàn màu hồng về anh khi được nói chuyện và tiếp xúc nhiều hơn với anh,
nhiều khi tôi lấy cớ này cớ nọ để rủ anh đi ăn trưa cùng với tôi và mấy người
khác để được nói chuyện và nhìn ngắm anh nhiều hơn. Tôi kín đáo nhìn tay anh,
thấy tay anh không đeo nhẫn cưới, tôi cứ tưởng anh chưa có gia đình. Rồi tôi
mới được biết anh đã có gia đình và một cô con gái hơn ba tuổi, có một cái gì
đó cứ nghẹn nghẹn nơi lồng ngực mà tôi không biết phải lý giải ra sao nữa? Chỉ
thấy đau nhói, thất vọng rồi không biết làm cách nào để thoát ra khỏi cái cảm
giác khó chịu ấy, càng gần anh tôi càng thấy những cảm giác lạ lùng ấy trỗi
dậy, phải khó khăn lắm tôi mới có thể kiềm chế và giấu kín nó, nhưng điều đó
càng khiến cho tôi cảm thấy mệt mỏi.
Chị kế toán trưởng là người duy nhất tôi hay chuyện trò vì đơn giản chị là
người phụ nữ duy nhất ở công ty, bằng linh cảm của phụ nữ chị cũng thấy tôi
khang khác và chị đoán là tôi đang phải lòng một ai đó, nhưng tôi chỉ dối trá
rằng mình đang phải lòng một người cùng quê và ở xa nhau nên bị nhớ. Anh dường
như cũng cảm nhận được tôi đang “cảm nắng” anh nên thỉnh thoảng anh cũng nhìn
tôi với ánh mắt khác lạ, có lần anh còn hỏi tôi đã có bạn trai chưa để anh giới
thiệu, lúc anh nhìn vào mắt tôi tự dưng anh khựng lại và không nói gì nữa.
Thời gian này tôi bối rối kinh khủng vì dường như không thể khống chế tình cảm
của mình nữa, chỉ cần không nhìn thấy anh những ngày cuối tuần là tôi thấy bứt
rứt, nhớ nhung, cả ngày vào facebook của anh để ngắm nhìn người đàn ông chẳng
phải của tôi, tôi biết mình đã sai khi tự trói mình vào một thứ tình cảm mong
manh và dễ vỡ thế này, nhưng biết phải làm sao để con tim tôi không còn loạn
nhịp trước anh? Tôi sợ mình sẽ không kiềm chế nổi mất! Tôi có nên nghỉ việc
không? Tôi phải làm gì bây giờ?
Phụ nữ luôn bị cuốn hút bởi những người đàn ông có vai vạm vỡ,
cằm to, khỏe, mắt xanh...và còn gì nữa? Hãy đọc bài viết này và khám phá ngay!
tinh trung yeu
len dinh
dan ong thich gi o phu nu
Phụ nữ thường không thể cưỡng lại mình khi ngắm nhìn và chạm vào các phần góc
cạnh hình V-lines của cánh mày râu. Đó có thể đường góc cạnh trên khuôn mặt
hoặc những đường cong sắc nét trên cơ bắp và cả phần xương chậu nữa. Adam
Levine, thủ lĩnh của nhóm Maroon 5 chính là mẫu đàn ông lý tưởng với những
đường V-lines mà phụ nữ nào cũng khao khát ngắm nhìn.
2. Cằm to, khỏe
Nếu phần xương hàm thon gọn là nét thanh tú của những người phụ nữ, hàm to và
khỏe là biểu hiện của một người đàn ông nam tính và mạnh mẽ. Phụ nữ luôn thích
những người đàn ông có tiêu chuẩn hàm như vậy. Một chút râu ở đàn ông có cằm to
và khỏe sẽ khiến họ càng trở lên cuốn hút với người khác phái hơn nữa.
3. Bắp tay chắc khỏe
Phụ nữ cũng thích những người đàn ông có bắp tay chắc khỏe bởi họ có cảm giác
được che chở và bảo vệ.
4. Vai vạm vỡ
Ngoài bắp tay chắc khỏe, đàn ông còn trở nên thu hút với người khác phái bởi
đôi vai vạm vỡ. Bất kể người con gái nào cũng mong được sát cánh với những
người đàn ông có vai vạm vỡ vì đó là niềm tự hào và hãnh diện của họ.
5. Mắt xanh
Bên cạnh cơ bắp, đôi mắt cũng là vũ khí quyến rũ lợi hại của cánh đàn ông. Đôi
mắt là cửa sổ của tâm hồn, bất kể khi nào người phụ nữ gặp được ánh mắt mà họ
yêu thích, họ sẽ bị đắm chìm trong những hình dung về con người đó, đặc biệt là
những người có đôi mắt xanh và trong như hồ mùa thu.
6. Môi dày
Khác với kiểu môi mềm mỏng, ướt át quyến rũ của phụ nữ, đàn ông thường trở nên
quyến rũ trước phái nữ với kiểu môi dày và không quá rộng.
7. Tóc
Phụ nữ không quá quan tâm đến màu tóc và chất tóc của cánh mày râu. Điều mà phụ
nữ quan tâm và bị cuốn hút bởi nam giới chính là các cách tạo kiểu tóc của họ.
Nói theo cách khác, phụ nữ đánh giá cao sự chăm chút cho phong cách tóc riêng
của đàn ông.
Cơn cực khoái sẽ giúp chị em phụ nữ có thể chữa trị được 1 số
bệnh không ngờ tới. Ngoài ra, cực khoái giúp bạn trẻ lâu và thêm xinh đẹp hơn.
các biện pháp tránh thai
lam chuyen ay
thuốc tránh thai cấp tốc
Theo các chuyên gia tình dục học người Mỹ cho biết, để giúp chị em phụ nữ đạt
cực khoái dễ dàng nhất chính là cảm xúc yêu. Khi yêu thật lòng cả nam và nữ sẽ
dễ đạt đến cảnh giới sung sướng nhất trong tình yêu đó chính là “lên đỉnh” hay
còn gọi là cực khoái. Khi phụ nữ đạt cực khoái, hệ thống máu sẽ dồn lực bơm máu
về cơ quan sinh dục để tạo ra một phản xạ âm hộ, khi phản xạ này bắt đầu vùng cơ
xương chậu sẽ co thắt mạnh giúp bạn cảm thấy sung sướng tột độ, cả nam và nữ
đều trong cảm giác ngất ngây và thỏa mãn, đồng thời duy trì được hạnh phúc gia
đình bền lâu.
Dưới đây, chúng tôi xin điểm danh những tác dụng tuyệt vời của cực khoái đối
với chị em phụ nữ, người ta ví cực khoái ở nữ giới giống như liều thuốc thần kỳ
có khả năng chữa"bách bệnh".
Cực khoái giảm stress
Cực khoái chỉ xuất hiện trong vòng vài giây, mỗi cơn cực khoái cơ thể đều tiết
ra một loại hormone giúp bạn cảm thấy thư giãn, dễ chịu mà bình thường không có
được. Khi quan hệ tình dục, mọi cảm giác căng thẳng hay mệt mỏi hàng ngày đều
được giải tỏa rất hiệu quả. Hãy thường xuyên quan hệ tình dục một cách hợp lý
sẽ giảm bạn giảm stress hơn bất cứ loại thuốc nào trên thị trường.
Cực khoái là liều thuốc giảm đau
Đây là liều thuốc giảm đau cực kì tốt. Khi làm chuyện ấy đạt cực khoái cơ thể
bạn sẽ tiết ra một hợp chất có tên gọi là Oxytocin. Chất này có tác dụng giúp
cơ thể được thư giãn thoải mái đồng thời giảm những cơn đau trong người từ 8 –
10 phút mỗi lần. Vì vậy, những người bị đau đớn trong cơ thể khiến bạn cảm thấy
khó chịu và mệt mỏi hãy thử liều thuốc giảm đau từ “chuyện ấy”, chắc chắn sẽ
giúp bạn nhẹ nhõm hơn.
Cực khoái phòng ngừa bệnh ung thư vú
Ung thư vú là căn bệnh rất hay gặp ở chị em phụ nữ hiện nay, ung thư vú sẽ làm
bạn cảm thấy đau đớn vô cùng, tuy nhiên hiện nay chưa một phát minh nào đưa ra
loại thuốc có thể chữa trị triệt để ung thư vú, mà chỉ có thuốc chống lại ung
thư hoặc giảm đau mà thôi, trong số đó cực khoái cũng được coi là một phương
pháp phòng ngừa bệnh ung thư vú hiệu quả nhất.
Là hương phương pháp giảm cân hữu hiệu
Có lẽ phương pháp giảm cân tốt nhất mà bạn nên thử đó chính là làm “chuyện ấy”
đều đặn nhé. Theo các nhà khoa học, nếu bạn đạt cực khoái ít nhất 2 lần mỗi
tuần sẽ giúp đốt cháy khoảng 1000 calo tương đương bạn nhịn ăn khoảng 1 tháng.
Cơ thể đạt cực khoái sẽ sản xuất ra một loại chất phenetylamine kiểm soát sự
thèm ăn, cùng với đó là chất amphetamine đốt cháy năng lượng. Kết hợp 2 hợp
chất này sẽ giúp bạn có vóc dáng lý tưởng mà không tốn thời gian tập luyện và
ăn kiêng khổ sở mỗi ngày.
Trẻ hơn, đẹp hơn nhờ “cơn cực khoái”
Ngoài những tác dụng như giảm stress, ngăn ngừa các loại bệnh … cực khoái còn
giúp bạn sống lâu hơn so với tuổi thọ bình thường. Hai hormone vasopressin và
oxytocin, những hormone này làm cho phụ nữ sống lâu hơn, có giấc ngủ ngon hơn
vừa làm đẹp da vừa làm đẹp dáng. Việc giảm đi những stress mỗi ngày cùng với
những căng thẳng trong cuộc sống cũng là một cách bạn phòng tránh được các căn
bệnh về tim mạch, trầm cảm, ung thư …
Cực khoái giúp điều hòa kinh nguyệt và ngăn chặn lão hóa
Tiến sĩ Reinisch - cựu giám đốc của Viện Kinsey cho biết, những chị em phụ nữ 1
tuần yêu 1 lần sẽ có lượng estrogen cao hơn so với những phụ nữ chỉ thỉnh
thoảng mới sinh hoạt gối chăn. Estrogen chính là chất giúp duy trì cấu trúc và
chức năng của hệ tuần hoàn máu. Chất này cũng đóng vai trò quan trọng trong
việc giảm nồng độ cholesterol xấu và tăng lượng cholesterol tốt giúp điều hòa
kinh nguyệt.
“Chuyện ấy” thật là tuyệt vời, chúng giúp chị em phụ nữ tràn đầy sức sống và
đẹp hơn mỗi ngày! Hãy quan hệ tình dục đều đặn để tận dụng những lợi ích tuyệt
vời từ cực khoái nhé!